Vừa chạy đến cửa thì đụng Cố Khiếu Hành đến đón cô học, cô vội trốn lưng : "Anh hai Cố, cứu em!"
Trần Quý Uyên vô cùng ngạc nhiên hiểu tại con gái phản ứng dữ dội như khi cháu gái nhảy xuống nước nhưng thấy đứa cháu gái nhỏ sợ hãi chạy ngoài, ông vội vàng đưa tay cản con gái và thuận lợi giật chổi lông gà, đó tò mò hỏi: "A Trân, thế, nổi giận như ?"
Cố Khiếu Hành ngờ đến gặp cảnh tượng như , Thẩm Ngưng Sơ trốn lưng , vì kích động mà khuôn mặt đỏ bừng như nhuộm son, cả như chú nai nhỏ điên cuồng trốn tránh thợ săn, ngây thơ đáng thương.
Anh còn tưởng cô gái sợ trời sợ đất, hóa cũng thứ sợ, trong lòng nhịn dâng lên một tia ý , khẽ : "Đừng sợ, cô chắc chắn nỡ đánh em ."
Điều đúng là thật, đừng Trần Uyển Trân cầm chổi lông gà trong tay, tức giận đến dậm chân nhưng chổi lông gà vẫn hề vung xuống.
Trần Uyển Trân vạch trần chút tâm tư nhỏ , mặt chút giữ , trừng mắt cô con gái trốn lưng Cố Khiếu Hành : "Qua đây xem nỡ ?"
Thẩm Ngưng Sơ ngốc, lúc mới đ.â.m đầu , nhỏ giọng lẩm bẩm: "Con qua đó ."
Lúc Chu Vân Thanh cũng xuống lầu: "Sao thế ? A Trân, con Tiểu Sơ lập công lớn đến mức nào , còn lên báo khen ngợi, còn đánh ?" Nói đưa cái chổi lông gà mà chồng ném bàn cho Tống Cúc Phân: "Vứt cái , nhà chúng dùng nữa."
Tống Cúc Phân cầm chổi lông gà sân , định chỗ nào tiện lợi thì tuyệt đối xuất hiện chổi lông gà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong chốc lát, những trong phòng khách đều bảo vệ Thẩm Ngưng Sơ, trong lòng Trần Uyển Trân chua xót đau lòng, bây giờ bọn họ trở về nhà của , bà cha yêu thương, con gái cũng ông bà ngoại nhân từ, còn và trai quan tâm bảo vệ.
nghĩ đến sự tiếc nuối kiếp , bà vẫn đau lòng, nhất thời hốc mắt đỏ hoe.
Thẩm Ngưng Sơ thấy như , trong nháy mắt sự hối hận bao trùm, cô nghĩ đến ở Đại Hà thôn, phản ứng như thế nào khi bà cho rằng ngã xuống nước, đó kể cho cô chuyện trong mơ của bà.
Cô vội vàng tiến lên nắm lấy cánh tay : "Mẹ, con xin , thật con quên mất với là con bơi giỏi, chỉ bơi mà con còn thể nín thở nước lâu, hơn nữa khi nhảy xuống con cũng xác định thể mới nhảy, đừng lo lắng ?"
Trần Uyển Trân con gái còn gì đó nhưng thấy mặt con gái mang theo vẻ tự tin, cuối cùng bà cũng gì nữa, mà thở dài, đưa tay xoa đầu con gái: "Tiểu Sơ, con lập công lớn nhưng vẫn đừng như nữa."
Bà vĩ đại như , chồng hy sinh, con gái của bà, bà bất kỳ chuyện ngoài ý nào, nghĩ đến những chuyện kiếp , thỉnh thoảng bà tỉnh giấc vẫn đau lòng đến mất ngủ. TruyenLau.com
Là một , bà thể lo lắng, trong mắt bà, vinh quang nào cũng quan trọng bằng sự an của con gái.
"Được, , con tuyệt đối để lo lắng nữa."
"Mau ăn sáng , Tiểu Sơ, còn học ?" Tống Cúc Phân đúng lúc phá vỡ sự im lặng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260: Kết thúc
Xuyên Về Thập Niên 70, Trở Thành Con Gái Nhà Giàu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.