Sao chút tự hào nhỉ.
Thẩm Ngưng Sơ thể mợ, còn các họ đều yêu quý cô và , vì cô mỉm chân thành với họ: "Chào mợ, chào hai, chào mợ hai, chào Trần Luật... Chào !"
"Chào em, chào em gái!" Trần Luật và Trần Tiết đều ở trong quân đội, thấy em gái chào hỏi, theo bản năng nghiêm, chỉ thiếu giơ tay chào theo kiểu quân đội, đáp lời chào của em gái đầy khí thế.
Trần Nghiêm và Trần Lễ, một ở viện nghiên cứu, một ở trường học, nên đến nỗi cứng nhắc như , đặc biệt là Trần Lễ, tính cũng gần giống Trần Luật, đột nhiên một cô em gái xinh như thì vui mừng chết, tiến lên một bước với Thẩm Ngưng Sơ: “Em gái, chào mừng về nhà, gặp chuyện gì cũng thể tìm Lễ nhé.”
Trần Luật vẫn luôn ngoan ngoãn theo bên cạnh cô và em gái, thấy câu của Trần Lễ, nhịn trợn mắt một cái, đẩy Trần Lễ sang một bên: “Tìm ? Anh ở tận cổng đông, đợi đến lúc tìm thì hoa cũng tàn .” Nói xong thì sang với Thẩm Ngưng Sơ: “Sau chuyện gì thì ba ở đây .” Ý tứ chính là mấy đều vô dụng.
Bị đẩy , Trần Lễ trừng mắt Trần Luật: “Trần Luật, mày , tao là mày đấy, cẩn thận tao cho ăn đòn!”
Trần Luật ở trong quân đội nhiều năm như , thể để tên thầy giáo yếu đuối mắt, khinh thường : “Mày là thằng em út, tránh !” Bản vất vả lắm mới tìm cô và em gái về, bây giờ tranh với , mơ quá ha.
“Mày...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đáng lý Trần Luật là con thứ năm, nhưng bởi vì bố là cả nên chỉ chịu thừa nhận thứ tự của hai trai ruột, từ nhỏ giỏi bày trò, chiếm luôn vị trí thứ ba chịu nhường, lúc đó trong nhà một thời gian xưng hô em loạn cả lên, cuối cùng vẫn là hai trai hào phóng, tự động nhường xuống lão tứ và lão ngũ.
Điều khiến Trần Luật đắc ý vô cùng, từ đó về bao giờ chịu nhận là em út nữa.
Trần Quý Uyên hai đứa cháu trai đấu khẩu, nhịn trừng mắt hai đứa một cái, cháu gái nhà trông ngoan ngoãn hiền lành như , hai đứa nhóc đừng mà dọa sợ.
Trần Luật chú ý tới ánh mắt của ông nội, định bụng tạm thời bỏ qua cho Trần lão ngũ, bèn tới bên cạnh Chu Vân Thanh hỏi: “Bà nội, bà chuẩn phòng cho cô và em gái ? Nhanh dẫn cô và em gái xem thử ạ.”
Chu Vân Thanh vội vàng một tay nắm lấy con gái, một tay nắm lấy cháu gái : “ , để dẫn hai đứa xem phòng của con.”
Trần Quý Uyên là Phó Tổng tư lệnh, phân một căn nhà lớn, mấy năm nay con cái cũng lượt dọn ngoài, Trần Luật cũng mới điều về, cho nên nhiều phòng trống.
Tuy nhiên, tuy nhiều phòng trống nhưng Chu Vân Thanh và Trần Quý Uyên cũng tùy tiện sắp xếp hai phòng, mà chọn hai phòng ngủ ánh sáng và diện tích nhất trong nhà để bố trí.
Hai phòng đều ở tầng hai, ở hai bên hành lang, vặn cửa đối cửa, phòng Thẩm Ngưng Sơ ở cạnh phòng Trần Luật.
Trần Luật em gái ở ngay cạnh phòng , cả vui vẻ mặt, mở cửa phòng như thể đang dâng báu vật giúp cô và em gái.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260: Kết thúc
Xuyên Về Thập Niên 70, Trở Thành Con Gái Nhà Giàu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.