Cô bao giờ hưởng thụ tình mẫu tử ấm áp che chở như , thề rằng nhất định sống thật , còn bảo vệ thật .
lúc hai con đang lo lắng cho thì Trần Tú Quyên cũng bừng tỉnh khỏi cú sốc khi thấy đá văng xa ba thước.
Từ nhỏ đến lớn, cô quen thấy ông bà nội chèn ép cô út, hơn nữa cô út là cam chịu, vì khi lớn lên, cô út cũng thích cùng chị bắt nạt Trần Uyển Trân.
Trước đây, cô út bao giờ dám phản kháng, kể cả việc cố ý ném bùn quần áo mới giặt sạch của cô, cô chỉ dám cầm gậy đuổi họ chứ tuyệt đối dám động thủ.
Hôm nay cô dám đá ?
Trần Tú Quyên tức giận đến mức trợn tròn mắt, lao đến liều mạng với Trần Uyển Trân và con Thẩm Ngưng Sơ.
Nếu hôm nay cô dạy dỗ hai một trận nên thì họ sẽ lật trời mất, cô nhớ đến lời ông bà nội từng , tất cả những gì của Trần Uyển Trân đều là của nhà họ Trần.
Hôm nay cô dám đánh , chắc chắn sẽ dám cãi lời ông bà nội.
Năm đó, cha c.h.ế.t yểu của Thẩm Ngưng Sơ để cho họ một khoản tiền tử tuất lớn, hơn nữa hàng năm vẫn gửi thêm một khoản.
Số tiền đều là của nhà họ Trần, nếu học cách cãi lời thì họ còn đưa tiền cho họ nữa ?
Chỉ là Trần Tú Quyên vẫn còn sợ hãi khí thế hung hãn khi nãy Trần Uyển Trân đá , cô hùng hổ tới chĩa mũi dùi Thẩm Ngưng Sơ, cô út là nhu nhược, chỉ cần dọa con gái cô thì cô còn dám hung dữ ? “Thẩm Ngưng Sơ, mày cái đồ vô ơn…”
Cô còn hết lời, Trần Uyển Trân bất ngờ bước lên chắn mặt con gái, đưa tay túm lấy cổ áo Trần Tú Quyên, nghĩ đến việc trong sách Trần Tú Quyên nhiều lén lút dọa nạt Tiểu Sơ, nên giơ tay lên tát “bốp bốp” hai cái mặt cô . Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai cái tát chỉ khiến Trần Tú Quyên choáng váng mà ngay cả Thẩm Ngưng Sơ đang xông lên bảo vệ cũng ngẩn .
Thẩm Ngưng Sơ đang chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, nghĩ đến những gì , chẳng lẽ… Chẳng lẽ tình huống gì đó đúng? Đây gọi là tính cách nhu nhược, nhút nhát sợ hãi ?
TruyenLau
“Trần Tú Quyên, mày còn dám mặt bắt nạt Tiểu Sơ mặt tao? Mày thật sự tưởng tao chuyện hai con mày đẩy con gái tao xuống nước ? Bây giờ rơi xuống nước Tiểu Sơ thì hai con mày vui lắm hả, nếu hôm nay con gái tao mà rơi xuống nước thì tao bắt hai con mày đền mạng!” Trần Uyển Trân nghĩ đến tình tiết trong sách, con gái rơi xuống nước căn bản ngoài ý mà là do hai con bày mưu tính kế.
Thì hai họ từ chuyện con gái sắp xem mắt với công nhân trong thành phố, cướp mối .
Vương Đại Hoa định bụng cố ý đẩy con gái xuống sông, đó để con gái bà giả vờ cứu con gái , như là họ nợ ân tình của hai con họ, định bụng sẽ trả ơn , nào ngờ con gái rơi xuống nước xong hai kịp thời cứu giúp, đợi đến lúc cứu thì kịp nữa . Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Con gái bà cứ như trở thành vật hi sinh xui xẻo.
Trần Uyển Trân thể cam tâm? Chỉ cần nghĩ đến cảnh con gái bất lực vùng vẫy trong dòng sông tuyệt vọng là bà đau lòng đến mức nước mắt trực trào.
Trần Tú Quyên ngày thường hung hăng là vì Vương Đại Hoa chống lưng, bây giờ còn lo xong cho , thì mặt mày tái mét, mặt đánh sưng vù, miệng lắp bắp dám kêu đau.
Thấy , Thẩm Ngưng Sơ cần hỏi cũng thật, cô nghĩ đến lời vu khống của Vương Đại Hoa ban nãy, trong nháy mắt hiểu , hai con chính là lừa .
Bỗng nhiên cô cảm thấy những chuyện kỳ lạ quen thuộc, như thể bản từng trải qua, nhưng bây giờ lúc để suy đoán, cô thấy bí thư thôn vội vàng chạy tới.
Trần Tú Quyên cũng thấy Lâm Thành An, như thấy cứu tinh: “Bí thư, ông chủ cho chúng !” Cuối cùng cô cũng dám lên tiếng.
Lâm Thành An tiếng Trần Tú Quyên là thấy đau đầu, nhưng khi thấy Vương Đại Hoa cào cấu lóc om sòm thì ông càng đau đầu hơn.
"Chuyện là thế nào?"
Thẩm Ngưng Sơ vội vàng kể đầu đuôi câu chuyện khi Trần Tú Quyên lên tiếng, đại khái là Vương Đại Hoa đẩy cô xuống nước, nhưng thế nào tự rơi xuống, vất vả lắm mới cứu cô lên, cô những ơn mà còn vu oan, đổ tội cho Thẩm Ngưng Sơ đẩy cô xuống nước.
May mà Trần Uyển Trân đến kịp thời, khi bối rối đá Vương Đại Hoa bụi gai bên cạnh, Trần Tú Quyên xông lên đánh cô, nhưng ngăn cản, cô mới thoát khỏi thương.
Thẩm Ngưng Sơ xinh , kiều diễm ngọt ngào, ngày thường cho dù lời nào cũng khiến mà thấy mềm lòng, hôm nay tuy cô cố kìm nén , nhưng ai cũng trong mắt cô ngấn lệ, đầy vẻ uất ức.
Vẻ ngoài kiên cường bất khuất khiến dân làng ai nấy đều thấy xót xa, thật tội nghiệp!
Nhìn sang Trần Uyển Trân bên cạnh, xinh dịu dàng như , nhất thời nóng giận đánh thì ? Hơn nữa ai mà cô yếu đuối, thể tay mạnh đến mức nào? Cho dù đánh thì thể đau đến ?
Huống chi nhà họ Trần vốn loại gì, những năm qua bắt nạt con Trần Uyển Trân đều tận mắt chứng kiến, cần thì trong lòng ai cũng hiểu tất cả đều là của con Vương Đại Hoa, đánh cũng là đáng đời.
Còn Trần Uyển Trân chỉ là một liều mạng bảo vệ con gái mà thôi, ai với tính cách của bà thì việc đánh chịu đựng dày vò đến mức nào, nghĩ càng thấy xót xa cho hai con côi cút .
Mọi đều là cùng làng, đặc biệt là những gần Thẩm Ngưng Sơ cô bé uất ức kể chuyện liền lên tiếng chứng: "Ông trưởng thôn, chuyện , Vương Thu Cúc thể chứng, con bé Tiểu Sơ hề vu oan khác, tận mắt thấy Vương Đại Hoa đẩy con bé, kết quả là tự vững ngã xuống nước."
Nói thì Vương Thu Cúc là họ hàng xa của Vương Đại Hoa.
Có lời chứng của bà, những xung quanh cũng lượt lên tiếng, thậm chí cả những ở tận thượng nguồn chứng kiến sự việc cũng gật đầu đồng tình.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260: Kết thúc
Xuyên Về Thập Niên 70, Trở Thành Con Gái Nhà Giàu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.