Trần Luật tò mò hỏi: “Vậy là bà ở Hoài Hương cho đến khi sinh cô út ạ?”
Chu Vân Thanh gật đầu: “Lúc bấy giờ khắp nơi đều đang đánh giặc, chỉ huyện Ninh là tình hình khá hơn một chút, lúc đó lương thực vận chuyển tiền tuyến cũng tạm thời để ở Ninh huyện, bà và bà ngoại A Hành phụ trách công tác tuyên truyền văn nghệ và hộ tống lương thực, nhưng mà khi đó vẫn nhận tin tức gì từ tiền tuyến, nên chúng ở Hoài Hương trông coi lương thực.” Mãi cho đến lúc sinh con gái, bà mới đột nhiên nhận tin tức từ tiền tuyến, nhưng mà lúc đó bà còn tiện đường xa nữa, nên đành tạm thời ở Hoài Hương.
“Vậy lúc đó ai đỡ đẻ cho bà ạ? Là đội y tế của quân đội ạ?”
Chu Vân Thanh dịu dàng : “Lúc đó đội y tế đều lên tiền tuyến hết , là một bà chị trong thôn giúp bà đỡ đẻ.”
Trần Luật : “Gia đình bà bây giờ còn ở đó ạ? Nói thì chúng cũng nên đến thăm hỏi những dịp lễ tết.”
Nói đến chuyện , Chu Vân Thanh bồi hồi: “Đương nhiên là , năm nào dì con cũng mua đồ đến thăm chị Lưu, năm đó sinh dì con, bà còn khó sinh, chị Lưu là bụng lắm, thấy bà kiệt sức, đêm hôm mưa gió mà còn bảo chồng chạy hơn chục cây lên tiệm thuốc phố huyện mua cho bà củ nhân sâm.” Cũng nhờ củ nhân sâm đó mà bà mới giữ mạng sống, nếu thì lẽ lúc đó c.h.ế.t cả lẫn con , thế nhưng bà vẫn hôn mê mất ba bốn ngày mới tỉnh , lúc tỉnh dậy thì con gái đói đến mức ngặt nghẽo, may mà nhà hàng xóm cũng mới sinh con nên giúp đỡ cho b.ú nhờ mấy ngày.
Nghe thấy cô út năm nào cũng đến Hoài Hương, Trần Luật vô thức nhíu mày, tiếp tục hỏi: “Năm nào cô út cũng đến đó ạ?”
“Sức khỏe bà , ông nội con cho bà đường xa, lúc đầu là ông nội con với bố con đưa dì con , đều bận, dì con nhà đông quá đến đó khó tránh khỏi khiến chuẩn tiếp đón rình rang, rốt cuộc cũng phiền phức cho , nên chỉ một dì con thôi.”
Trần Luật thản nhiên gật đầu, tiếp tục hỏi thêm một thông tin về nhà họ Lưu ở Hoài Hương, đó thấy tinh thần bà lắm nên dỗ dành bà ngủ.
Đợi Chu Vân Thanh ngủ say, mới nhẹ nhàng bước khỏi phòng ngủ, định bụng sẽ lập tức đến Hoài Hương một chuyến, cô út là do chị Lưu đỡ đẻ thì nếu vấn đề gì thì đây chính là manh mối.
“Ông nội, cháu đây.”
“Sao về nữa ?” Trần Quý Uyên đứa cháu trai vội vàng từ lầu xuống, còn kịp định , là nghỉ mấy hôm ?
“Cháu Hoài Hương một chuyến.” Trần Luật giấu giếm lịch trình của , dù thì mượn xe của quân khu, ông nội cũng sẽ .
Hoài Hương? Nghe đến địa danh , Trần Quý Uyên đứa cháu trai với ánh mắt dò xét hơn.
Trần Luật thẳng : "Cháu tìm hiểu một việc, rõ thể sẽ khiến gia đình chút đổi."
Nghe , ánh mắt Trần Quý Uyên tối sầm , trái tim ông thắt một cách vô thức: "Là chuyện liên quan đến dì của cháu..." Thực nhiều năm ông từng nghi ngờ, nhưng đến Hoài Hương điều tra manh mối gì, đành bỏ qua, ngờ cháu trai nhắc đến Hoài Hương.
"Ông nội, cháu sẽ điều tra rõ ràng, xưng hô cô cháu tạm thời cháu gọi nữa." Giờ phút , trong lòng gần như chắc chắn chín phần mười, Trần Tố hề quan hệ gì với nhà họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau
Trần Quý Uyên từng sinh tử chiến trường, nhiều chuyện xem nhẹ, nhưng cháu trai , trong lòng ông như dậy sóng, ông đứa cháu trai từ nhỏ nghịch ngợm, nó tuy vẻ lông bông nhưng việc chắc chắn, thể như chắc chắn manh mối, hai tay buông thõng bên vô thức siết chặt thành nắm đấm, khẽ run rẩy, "Đi , bảo Tiểu Chu cùng con."
Tiểu Chu là lính gác của Trần Quý Uyên, ông là tướng quân thể tự ý rời khỏi vị trí, nhưng giao lính gác và xe cho cháu trai, nếu là thật, ông con gái đường đường chính chính trở về nhà.
————
Thôn Đại Hà
Cả nhà ăn cơm trưa xong, Thẩm Ngưng Sơ Cố Khiếu Hành cùng cô và đến nhà Vương Đại Hoa lấy tiền bồi thường, khỏi cảm thấy kỳ lạ, là quá nhiệt tình ? Trước đây Lữ đoàn trưởng Tống cũng như . Website TruyenLau.com
Cố Khiếu Hành thản nhiên đón nhận ánh mắt nghi ngờ của Thẩm Ngưng Sơ, lý do sớm nghĩ kỹ: "Đây là nhiệm vụ của Lữ đoàn trưởng Tống!"
Thẩm Ngưng Sơ tin, Lữ đoàn trưởng Tống thể những chuyện , hơn nữa còn với cô là chỉ là lính quèn, lính quèn cấp trung tá?
"Đồng chí Cố, em mười tám tuổi chứ tám tuổi." Thẩm Ngưng Sơ nghĩ bản dù cũng là sống hai đời , còn thể lừa gạt ? Chỉ là vẻ quá nhiệt tình cũng gì quá đáng, cô cũng tiện gì, nhưng dùng lý do kém cỏi như để lừa cô, là coi thường ai chứ?
Đối mặt với lời chất vấn của cô gái, Cố Khiếu Hành bật : "Ừm, hai mươi lăm!"
Ai quan tâm mấy tuổi? TruyenLau.com
Thẩm Ngưng Sơ nhịn đảo mắt, thấy Cố Khiếu Hành ánh mắt trong veo, vô cùng nghiêm túc : "Cha của em là liệt sĩ, là quân nhân, đương nhiên đưa sự quan tâm và giúp đỡ của tổ chức đến tận tâm can nhà của các hùng."
Thẩm Ngưng Sơ:... Hóa là cô lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử ?
Cố Khiếu Hành nhướng mày: Em là !
Thẩm Ngưng Sơ: Vô sỉ! Rút lời khen trai, loại nhất nên ít tiếp xúc thì hơn!
lúc Trần Uyển Trân từ trong nhà , Cố Khiếu Hành ôn hòa : "Dì Trần, chúng thôi." Nói lùi một bước chờ Trần Uyển Trân tới, cùng Thẩm Ngưng Sơ một trái một theo, hướng nhà họ Trần.
Lúc nhà họ Trần chẳng yên bình chút nào, Phùng Mai Hoa trừng mắt Vương Đại Hoa như ăn tươi nuốt sống bà .
"Vương Đại Hoa, tao cho mày , mày đừng mơ tưởng hão huyền." Cái thứ hổ còn lên thành phố, mơ giữa ban ngày .
Đối mặt với bà chồng hung dữ, Vương Đại Hoa đầu tiên bình tĩnh đến , dù bà cũng vội, hiện tại bà đang nắm trong tay điểm yếu lớn nhất của nhà họ Trần, đánh tráo con trai của vị thủ trưởng , còn đối xử tệ bạc với đứa bé đó, bây giờ còn liên lạc với con gái ruột của , đều là chiếm đoạt gia sản của khác, tại bà thể?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260: Kết thúc
Xuyên Về Thập Niên 70, Trở Thành Con Gái Nhà Giàu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.