Sau đó, bà và Chu Vân Thanh với tư cách là văn công tuyên truyền cũng lên đường chiến trường, bao nhiêu năm qua, hai nhà coi như .
Cho nên tình huống bà thể vắng mặt ?
Trần Quý Uyên và Chu Vân Thanh đều lắc đầu: “Ai thế? A Luật còn đối tượng, dẫn về nhà ?”
Hồ Đức Dung: “Cả viện đều đồn ầm lên .” Bà với mối quan hệ của hai nhà, nếu A Luật dẫn đối tượng về nhà thì bà thể ? Những thật là thích bậy.
bà đống đồ và thức ăn chất đống trong phòng khách, nghi ngờ hỏi: “Không A Luật dẫn đối tượng về nhà, hai chuẩn nhiều thứ là để gì?” Giữa mùa hè nóng bức thế , ăn hết sẽ hỏng mất.
Chu Vân Thanh ý định giấu giếm bà, hơn nữa còn nhờ A Hành, bọn họ mới con gái tráo đổi, chỉ là mở mắt bận rộn, còn thời gian với bà.
Bây giờ bà hỏi, Chu Vân Thanh liền kéo bà xuống ghế sofa: “Đức Dung, Trần Tố con gái , con gái sinh tráo đổi .”
“Cái gì?” Hồ Đức Dung kinh ngạc, Chu Vân Thanh Trần Quý Uyên, đây là chuyện gì ?
Vợ vốn dĩ yếu, sáng nay theo ông một chuyến đến hiệu bách hóa, Trần Quý Uyên sợ vợ kích động khó thở, liền lên tiếng giải thích đầu đuôi câu chuyện cho Hồ Đức Dung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà xong nửa ngày trời vẫn hồn , đợi đến khi hồn thì tức giận vô cùng: “Thật quá đáng mà, ác độc như chứ? Bọn bắt ? Giờ đứa bé thế nào ?”
Trần Quý Uyên : “Đã tóm một tên , hai tên còn Cảnh An và A Luật đường đón con gái chúng về sẽ liên hệ với công an địa phương, loại nhất định chúng sẽ bỏ qua.”
“Giết c.h.ế.t cũng đủ.” Rồi hỏi: “Vậy là Cảnh An sắp sửa đón con bé về nhà ?”
Chu Vân Thanh gật đầu: “Ừ, Cảnh An và A Luật cùng , A Hành cũng ở bên đó, thì cũng là nhờ A Hành phát hiện cháu nó nét giống , A Luật mới điều tra , về dì cảm ơn A Hành cho đàng hoàng mới , đứa nhỏ từ nhỏ thông minh lanh lợi .” Chu Vân Thanh nhắc đến Cố Khiếu Hành là thấy hài lòng lắm , nếu thì đến bao giờ con gái bà mới trở về.
Hồ Đức Dung ngờ cháu ngoại cũng góp một phần công sức, Chu Vân Thanh khen ngợi cũng nhịn mà khoe khoang một câu: “ là A Hành ưu tú.”
“Vậy giờ Trần Tố ?” Bà nghĩ đến như Trần Tố, từ nhỏ thích hơn thua, nếu tin chắc chắn sẽ đến gây sự một trận cho mà xem.
Chu Vân Thanh thấy cái tên Trần Tố, sắc mặt chút nhạt : “Nó còn , nhưng ý của và ông nhà là nhất định sẽ nhận nó con gái nữa.”
Cho dù lúc nó chỉ là một đứa bé sơ sinh hiểu chuyện gì, nhưng bọn họ cũng thể nào so đo mà chấp nhận nó , bởi vì những chuyện ác độc đều là do ba nó gây .
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hơn nữa nó còn chiếm giữ vị trí của con gái ngần năm, hưởng thụ hạnh phúc mà con gái từng hưởng, nếu như nhận nó mới thực sự là với con gái .
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260: Kết thúc
Xuyên Về Thập Niên 70, Trở Thành Con Gái Nhà Giàu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.