Dường như mới chỉ nghe ve kêu được vài hôm.
Kỳ thi đại học đã kết thúc.
Kết thúc xong, hai cái loa phát thanh kia kéo tôi và Tô Kỳ đi châu Âu chơi một vòng.
Khi có điểm.
Không ngờ Thường Hoan và Tô Kỳ đều có kết quả khá tốt, đủ để vào đại học chính quy.
Tôi thì như nguyện, trở thành thủ khoa toàn quốc.
Tôi định bụng đợi tổ tuyển sinh gọi đến thương lượng điều kiện.
Không ngờ Tô Kỳ lại thi được top 20 toàn tỉnh, căn bản không cần tôi dẫn dắt nữa rồi.
Sau đó, đoạn video phỏng vấn trước kia của chúng tôi bất ngờ nổi trên các nền tảng mạng xã hội.
Bên dưới là vô số bình luận:
【Vào điểm danh video thủ khoa xinh đẹp nè.】
【Woa, gương mặt hai người này thật có khí chất! Như bước ra từ tiểu thuyết thanh xuân vậy. Hai người đúng là trời sinh một cặp!】
【Một người IQ cao, một người là thiếu gia nhà giàu, mèo mèo báo báo, hai người khi nào cưới vậy? Tôi c/h/ế/t rồi cũng muốn đầu thai làm con của hai người!】
【Nghe tin vỉa hè nói thủ khoa luôn kèm học cho thiếu gia, từ đội sổ nhảy lên top 20 toàn tỉnh, đúng là kỳ tích của tình yêu.】
【Ơ? Đây không phải là Tô Kỳ sao? Tôi là bạn cấp 2 với cậu ấy! Hồi cấp 2 cậu ta luôn đứng top 3 toàn khối, các loại huy chương thi đấu cậu ấy gom sạch, sao lại rớt xuống đội sổ vậy?】
【Không rõ! Nhưng cứ u mê đã rồi tính tiếp!】
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ba của Tô Kỳ thực hiện đúng lời hứa, hôm đó đã chuyển khoản cho tôi 2 triệu.
Sau đó tôi nhận được cuộc gọi từ cô bạn thân Phương Tình:
“Đồ gian trá! Giờ cậu nổi rồi, để mình ở quê một mình vặt bắp, khổ lắm đó!” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi lập tức thu dọn hành lý chuẩn bị về quê.
Tô Kỳ thì về nhà ông bà ngoại.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn gửi cho cậu ấy một tin nhắn tạm biệt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
20.
Cùng lúc đó.
Tại một nơi xa, Tô Kỳ cuối cùng cũng nhìn thấy tin nhắn của tôi.
Cả người cậu ấy lập tức rối loạn.
Cậu gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn.
Nhưng điện thoại tôi hết pin, lại đang tám chuyện với bạn thân đến nửa đêm, hoàn toàn không có thời gian sạc.
Đợi đến khi cậu ấy gọi được cho tôi,
đã là ngày hôm sau.
Hơn nữa lại là em trai của cô bạn thân nghe máy.
Đang trong giai đoạn vỡ giọng, nên giọng cậu bé hơi khàn.
Tô Kỳ hỏi:
“Cô ấy đang ở đâu?”
Em trai đáp:
“Ở ruộng bắp.”
“Cậu là ai?”
“Là em trai của chị ấy.”
“Các cậu ở ruộng bắp làm gì?”
Giọng Tô Kỳ run rẩy.
“Tất nhiên là làm chuyện nên làm rồi!”
“Anh cũng muốn tham gia không?”
Đầu dây bên kia gần như nín thở vài giây.
“Cô ấy đâu?”
Em trai nhìn về phía xa:
“Về nhà lấy dụng cụ rồi.”
“Phải chuẩn bị đầy đủ.”
Trời nắng gắt, tôi lại quên mang nón nên đành quay về lấy.
Tô Kỳ sắp khóc đến nơi:
“Cậu, các cậu…”
Em trai mất kiên nhẫn:
“Anh khóc cái gì? Không tới thì thôi!”
Tô Kỳ cuối cùng nghiến răng:
“Địa chỉ ở đâu?”
Vì vậy buổi chiều hôm đó,
khi chúng tôi đang ngồi nhặt bắp ở sân,
thì thấy Tô Kỳ bụi bặm lấm lem đứng ngoài cổng, đôi mắt đỏ hoe.
Tôi cứ tưởng mình hoa mắt, nhìn mấy lần liền, rồi mới chạy tới:
“Sao cậu lại đến đây?”
“Nếu tôi không đến, thì cô sẽ ở bên người khác đúng không?”
Ớ?
Nói trơn tru quá ha.
Cụ ông hàng xóm cười đến ôm bụng:
“Bạn cháu hả? Bị chó ở đầu làng rượt hai cây số, người sắp quỵ rồi, hỏi khắp nơi mới tìm được nhà cháu đấy.”
Tôi suýt nữa cười đến nội thương.
Tô Kỳ ấm ức như con cún nhỏ:
“Không phải bảo tôi đến tham gia cùng mọi người sao?”
Tôi kéo cậu ấy vào trong, chỉ tay về đống bắp ngổn ngang trên đất:
“Đến đi.”
Tô Kỳ:
“?”
Bạn Gái Của Phản Diện Là Thủ Khoa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.