Tô Kỳ mím chặt môi ngồi trước bàn học, cúi đầu im lặng không nói một lời.
Cũng phải thôi.
Ngữ văn được 33 điểm, tiếng Anh 22 điểm, còn Toán chỉ vỏn vẹn 11 điểm.
Với điểm số này, cậu ta còn dám mở miệng gì nữa?
Nếu không vì tiền, nửa đêm tôi đã giả vờ mộng du mà tặng cậu ta một cú tát rồi.
Điểm như thế, mà cậu ta vẫn ngủ được sao?
Ngoại hình thì đẹp trai đến thế, sao lại là một tên ngốc?
Tôi nghi ngờ hoàn toàn hợp lý rằng mình bị giới tư bản gài bẫy.
Bình luận cười lăn cười bò:
【Xong đời, mở sâm panh sớm quá rồi! Với điểm thế này, con chó nhà tôi có dẫm vài bước cũng không thảm vậy đâu.】
【Tô Kỳ: Các người nói tục quá rồi đó!】
【Hay là cố tình điểm thấp để che giấu thực lực?】
【Không nha, ai lại dùng cách ngốc nghếch như đứng bét lớp để gây chú ý? Trẻ con lớp 1 à?】
Không sao đâu, không sao đâu.
Tôi hít một hơi sâu, cố ổn định lại tâm trạng.
Nhưng vẫn không kiềm được cảm xúc.
Không nhịn nổi một chút nào luôn! TruyenLau.com
Tôi mở bảng điểm học kỳ trước với 710 điểm ra, dí vào mặt Tô Kỳ:
“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ cùng anh làm bài thật hăng!”
TruyenLau
“Làm đến mức trời đất không còn khái niệm.”
“Làm đến mức bốn mùa không còn thay đổi, làm đến khi cây cỏ hoa lá đều úa tàn.”
Tôi không tin phương pháp luyện đề không hiệu quả.
Nói xong một tràng đầy khí thế, cậu ta lại lảng mắt đi.
Không phải chứ, lúc này rồi mà còn đỏ mặt gì nữa? TruyenLau
Quả nhiên, khi con người dính vào công việc, thần kinh cũng bắt đầu không bình thường.
Tôi nắm cằm cậu ta, thấp giọng đe dọa như ác ma:
“Làm sai một câu, tôi sẽ đăng lên tường confession trường nói anh đơn phương tôi.”
“Sai hai câu, sẽ bảo anh từng viết thư tình sến súa cho tôi.”
“Sai ba câu, khà khà khà…” Tôi cười đầy âm hiểm. “Tôi sẽ nói với ba anh rằng anh định cưỡng hôn tôi.”
Tô Kỳ lập tức trợn tròn mắt, sợ đến mức buột miệng: “Không, không được!”
Ơ kìa, thế này chẳng phải là biết nói đó sao?
Tôi cong môi cười:
“Thiếu gia, anh cũng không muốn để ba anh biết chuyện của chúng ta đâu nhỉ?”
“Ba anh đã bán anh cho tôi rồi, nên thời gian tới tôi sẽ cố gắng ‘khai phá’ anh thật tốt.”
Dù gì thì cũng là 9 triệu 990 nghìn mà.
【Khai phá gì cơ? Hú hú hú, khó hiểu ghê á.】
【Đứa trên đúng là đầu óc đen tối!】
【Mấy người nói gì vậy? Đây là đang khai phá trí tuệ mà!】
【Mau nhìn kìa, có người thật thà bị lạc vào nhóm rồi! Xe tụi mình đang chạy trên cao tốc mà chị ấy còn lạc ở Bakamaka!】
4.
Tôi bắt Tô Kỳ ngồi lì trong thư phòng làm bài hết ngày này sang ngày khác.
Lịch trình mỗi ngày đều kín mít.
Cậu ta cũng bị tôi “nhồi nhét” đến no căng.
Không sai, tất cả các điểm kiến thức trong mọi môn tôi đều nghiền nát rồi đút vào miệng cậu ta.
Ngay cả bí kíp học tập mà tôi giữ kỹ nhất cũng lôi ra đưa hết cho cậu ta.
Thật sự không giữ lại một giọt nào.
Sáng hôm đó trước giờ học, như thường lệ tôi truyền m/á/u gà cho cậu ta:
“Nói đi, có muốn không!”
Cậu ta mím môi thành một đường thẳng, không hề dao động.
Tốt lắm.
Lại càng khơi dậy khao khát chinh phục trong tôi.
Tôi tiến sát mặt cậu ta, nâng cằm cậu ta lên:
“Tối qua anh uể oải quá, miệng không chịu mở, sức cũng chẳng dùng.”
Bài làm rối tung lên cả.
“Làm tôi chẳng thấy thoải mái gì cả.”
Tô Kỳ nuốt khan, vành tai khẽ ửng đỏ, môi cuối cùng cũng động đậy.
Tôi rất hài lòng:
“Nói đi, có muốn đậu 985 không!”
Cậu ta bất đắc dĩ nhưng vẫn trả lời: “…Muốn.”
“Lớn tiếng lên! Không nghe rõ!”
“Có muốn không?”
Cậu ta đỏ mặt tía tai, như thể hạ quyết tâm rất lớn: “Muốn!”
“Tốt, vậy tôi sẽ đáp ứng anh!”
Tôi rút ra đề kiểm tra mini cho cậu ta.
Dạy dỗ thì cũng phải có khen thưởng.
Tôi còn an ủi thêm:
“Lần đầu thi chắc chắn sẽ hơi hồi hộp, chưa phát huy tốt, nhưng sau thời gian huấn luyện thực chiến, năng lực của anh đã tiến bộ rõ rệt.”
“Lần này tôi chỉ giới hạn trong 30 phút thôi, tôi tin anh làm được đúng không?”
Tô Kỳ gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Anh muốn làm lâu hơn à? Không được, thế tôi chịu không nổi.”
Mấy đề đơn giản thế này, nhất định phải kiểm soát thời gian nghiêm ngặt!
“Đi theo nhịp độ của tôi.”
Bên ngoài có bóng người loạng choạng.
Nửa tiếng sau, tôi mặt đỏ bừng đi ra ngoài uống nước.
Vì muốn thi thủ khoa, tôi cũng đang tự ép mình vào chế độ huấn luyện cường độ cao.
Suýt nữa thì thiếu oxy.
Ba của Tô Kỳ lại nhìn tôi như có điều muốn nói, cuối cùng cố gắng mở lời:
“Ninh con à, bác biết tuổi trẻ áp lực nhiều, tuy hai đứa đã trưởng thành rồi, nhưng cũng phải tiết chế một chút, ngày nào cũng thế này…”
Tôi cắt lời ông:
“Tiết chế gì cơ ạ? Thời gian là tiền bạc.”
“Chú cứ yên tâm, thể lực của Tô Kỳ rất tốt, chịu được mà!”
Ba Tô bịt tai lắc đầu liên tục, bước vội lên lầu hai.
Miệng còn lẩm bẩm: “Tôi già rồi… tôi thật sự già rồi…”
???
Bạn Gái Của Phản Diện Là Thủ Khoa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.