Bạn Gái Của Phản Diện Là Thủ Khoa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Gái Của Phản Diện Là Thủ Khoa

Chương 11

Không còn phòng dư nào, tôi đành phải chở Tô Kỳ bằng xe máy điện đến nhà khách trên trấn.

Cậu ấy ôm chặt eo tôi suốt đường đi, tôi đã nhắc nhở bao nhiêu lần mà cậu vẫn không buông.

Tức quá, tôi dừng xe lại, suýt thì muốn cho cậu ta một cái bạt tai.

Lại nghĩ, lỡ đâu đối với cậu ta thì đây là phần thưởng.

Thế nên tôi chỉ đành quay đầu lại, nhẹ giọng khuyên nhủ:

“Chị lái xe điện giỏi lắm, không có lật xe đâu.”

“Cậu chỉ cần nhẹ nhàng nắm gấu áo là được rồi.”

Tô Kỳ suốt một ngày bôn ba cũng có chút cáu kỉnh, quay đầu sang một bên:

“Không muốn.”

Đạn mạc lâu lắm mới quay lại:

【Cuối cùng cũng tìm được lý do để tiếp xúc thân thể, phản diện làm gì nỡ buông tay chứ.】

【Cậu ta còn đang lén hít hương tóc của Giản Ninh nữa kìa, đúng là hít tận phổi luôn.】

【Thi xong rồi, có phải sắp được làm mấy chuyện người lớn rồi không?】

Nếu thế thì… cùng nhau bẻ bắp cũng được.

Nhưng phản diện đang giận, tôi đành dịu giọng:

“Tôi đâu có bỏ trốn được.”

Tô Kỳ cuối cùng cũng quay đầu lại. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Vẫn là dáng vẻ đáng thương ấy:

“Cậu chỉ gửi một tin nhắn *tạm biệt, tôi đi trước đây*.”

“Cậu biết tôi hoảng thế nào không?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Gửi tin nhắn không trả lời, gọi điện thì lại là giọng đàn ông, còn nói các cậu đang làm ‘việc nên làm’ giữa ruộng bắp!”

“Tôi… tôi phát điên luôn rồi.”

Cảm ơn con chó đầu làng. TruyenLau.com

Tô Kỳ hôm nay nói được từng ấy lời, đúng là đột phá vượt bậc.

Nhưng nhìn gương mặt tủi thân của cậu, tôi lại thấy lồng ngực có cảm giác kỳ lạ.

Vừa ngọt vừa se sắt.

Tô Kỳ vẫn ôm chặt lấy eo tôi, lại còn ghé sát thêm chút nữa.

Khuôn mặt đẹp trai ấy gần đến mức khiến tim tôi đập loạn.

Tôi vội quay đầu:

“Cậu ghen à?”

Xe điện lại khởi động, gió mùa hè nhẹ thổi bên tai.

Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng thiếu niên:

“Giản Ninh, đừng bỏ rơi tôi… được không?”

22.

Nhà khách điều kiện rất bình thường.

Tôi làm xong thủ tục cho cậu ta thì chuẩn bị đi.

Cậu lại kéo tôi lại.

Tôi nhướng mày:

“Đừng nói là cậu sợ đấy nhé?”

Cậu mím môi không đáp.

Tôi đẩy cậu vào phòng:

“Tô Kỳ, cậu đang thầm thích tôi đúng không?”

Cậu trừng to mắt.

【Chị đẹp lại chơi cú đánh thẳng rồi!】

【Quả nhiên, cứ trực diện thế này mới trị được kiểu kiêu ngạo! Nữ chính bá quá!】

Tôi chẳng nói thêm gì, xoay người rời đi.

Cậu lại kéo tôi vào.

Tôi xoay ngược thế trận, ép cậu vào cửa phòng.

Chỉ chăm chú nhìn cậu mà không nói lời nào.

Tai Tô Kỳ đỏ ửng đến gần như trong suốt.

【Chị đẹp chưa làm gì mà như đang câu dẫn trắng trợn vậy! Phản diện chịu nổi không?】

【Chị ấy thở thôi mà, tụi bay làm quá!】

【Không hiểu sao, nhưng với phản diện thì hít thở thôi cũng đủ khiến cậu ấy tự tưởng tượng lung tung.】

【Hôn luôn đi! Cho cậu ta bất ngờ c/h/ế/t luôn!】

【Đúng rồi, nói đến “bất ngờ” thì…】

“Phải, tôi thích cậu.”

Cậu nói.

Tôi khẽ nhếch môi, kéo cổ áo cậu.

Yết hầu cậu lăn nhẹ, ánh mắt hạ xuống, dừng lại trên môi tôi.

“Tô Kỳ, cậu muốn hôn tôi à?”

Cậu căng thẳng đến mức toàn thân cứng đờ, tay chân không biết để đâu, ánh mắt loạn xạ.

Tôi nâng mặt cậu lên, nhón chân hôn nhẹ một cái.

“Không chịu nói thì tôi chỉ còn cách cưỡng hôn thôi.”

Đạn mạc phát cuồng:

【Aaaa hôn rồi hôn rồi!】

【Trời ơi chị chủ động, ai là người sung sướng thì tôi không nói đâu.】

【Trẻ con bây giờ manh động thật sự, đỉnh đấy!】

【Tô Kỳ ôm eo chị rồi!! Một chân còn bước lên nửa bước nữa! Trời đất, gợi cảm c/h/ế/t người!】

【Cầu là bước lên bằng chân thôi đó nha!】

【Hôn phát rồi màn đen, vậy là xong rồi hả? Sạch quá ta?】

【Ơ sao tung hoa rồi? Kết truyện rồi hả? Đừng mà, tôi còn chưa đã đâu!】

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu