Bạn Gái Của Phản Diện Là Thủ Khoa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Gái Của Phản Diện Là Thủ Khoa

Chương 8

Tôi và Tô Kỳ lại quay về những ngày cùng nhau đi học, cùng nhau học bài.

Cậu ấy cứ kè kè bên tôi từng bước không rời.

Giang Vọng với Thường Hoan chẳng còn cơ hội tới gây rắc rối.

Buổi học hôm ấy, cặp đôi nhân vật chính lại bắt đầu líu lo trong lớp.

Hai cái loa phát thanh cộng lại, cứ như có hàng chục cái kèn bíp bíp vang bên tai tôi.

Tôi vừa định bảo họ nói nhỏ thôi.

Thì thầy giáo gọi tên Thường Hoan đứng dậy trả lời câu hỏi.

Dĩ nhiên cô ấy không biết.

Cúi đầu liếc mắt ra hiệu cầu cứu Giang Vọng.

Nhưng cậu ta còn không biết nhiều hơn.

Hai đứa cuống lên như gà mắc tóc.

Xung quanh bắt đầu vang lên những tiếng cười khe khẽ.

Tôi nghĩ một chút, rồi vẽ chữ C sau lưng cô ấy.

Thường Hoan bỗng dưng tự tin lên hẳn, giọng to rõ ràng:

“Thưa thầy, đáp án là C ạ!”

Thầy gật đầu cho cô ấy ngồi xuống.

Còn chưa kịp tỏ ra đắc ý, Giang Vọng lại bị gọi tên.

Vui quá hóa buồn.

Tôi thở dài, nhẹ giọng thì thầm một chữ D.

Sau khi cả hai ngồi xuống, im re suốt cả tiết học.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tan học.

Cả hai đồng loạt quay lại:

“Cảm ơn cậu nha, Giản Ninh.”

Còn mang theo vẻ ngại ngùng, hơi thẹn thùng. TruyenLau

【Tôi cười xỉu, từ sau hôm bị mắng, hai cái loa phát thanh này đã nghiêm túc mở sách ra xem, kết quả phát hiện sách còn sạch hơn ví tôi.】

【Thực ra họ không đang tán tỉnh đâu, họ đang… bàn về bài tập đó.】

【Nhưng dù sao đi nữa, nói chuyện trong lớp ảnh hưởng đến người khác thì vẫn là không đúng nha.】

【Giản Ninh một mình kéo IQ cả tổ đội chính lên cao. Tôi cảm động quá!】 Website TruyenLau.com

【Nữ chính vốn cũng tốt mà, không phải tất cả đều do Giản Ninh đâu nha. Thường Hoan rạng rỡ như ánh mặt trời, chắc chắn sẽ truyền cảm hứng cho Tô Kỳ.】

【Đúng đó, cốt truyện đi lệch lâu rồi, cũng nên trở về quỹ đạo chứ ha?】

Cốt truyện gì đó thì tôi không quan tâm.

Miễn không ảnh hưởng việc học của tôi là được.

Nhưng đến trưa, Thường Hoan lại kéo tôi lên sân thượng.

【Ơ cái gì? Phân cảnh nữ với nữ đối đầu à?】

【Đừng nói là cô ấy vẫn nghĩ Tô Kỳ là “của cô ấy” rồi định bảo Giản Ninh rút lui nha?】

【Đừng nha đừng nha, tim tôi yếu lắm rồi đấy!】

Tôi hơi nghi ngờ nhìn cô ấy:

“Cậu có chuyện gì à?”

Cô ấy đỏ mặt, cúi đầu nói:

“Tôi thừa nhận cậu xinh hơn tôi, học giỏi hơn tôi.”

“Cậu còn biết mắng người, mà mắng nghe cũng hay nữa.”

“Hôm đó tôi thấy cậu xử bọn bắt nạt, thật sự ngầu muốn xỉu.”

“Cho nên… tôi quyết định rồi!”

【Quyết định gì cơ? Là định tặng Tô Kỳ cho chị hoa khôi nhà ta à?】

【Đừng làm vậy! Tôi thích xem tình tiết hai nam tranh một nữ, nhưng đặt vô đây nó sai trái quá mà!】

【Lùi lùi lùi! Tôi không cần yêu đương, tôi chỉ muốn xem Giản Ninh phát tài thôi!】

Tôi lùi lại hai bước, cảnh giác:

“Quyết định gì cơ?”

Thường Hoan ánh mắt sáng rỡ, cúi gập người trước tôi:

“Vậy thì từ giờ, xin cậu hãy làm gia sư cho tôi nhé!”

???



16.

Tôi vừa bước xuống lầu thì Thường Hoan đã kéo tay tôi ríu rít không ngừng:

“Tôi hỏi chú Tô rồi, cậu là người phụ trách kèm học cho Tô Kỳ. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi mà thành tích của cậu ấy tăng vượt bậc.

Kỳ thi khảo sát đầu năm, cậu ấy lọt vào top 50 toàn khối!

Một gia sư thiên tài như cậu, mà tôi còn thông minh hơn Tô Kỳ một chút nữa — chắc chắn cũng có thể cứu được tôi đúng không?”

“Nhưng chỉ còn ba tháng nữa là thi đại học rồi.”

Ngay cả thần tiên giáng trần cũng chưa chắc cứu kịp cô đâu…

“Ba tháng cũng nhất định được! Cậu không biết đâu, từ nhỏ ba mẹ tôi bận rộn chẳng quan tâm tôi.

Nên tôi mới nói nhiều, chỉ để tìm chút tồn tại trong thế giới này.

Hôm cậu mắng tôi xong, tôi về nhà nghiêm túc làm hẳn một bộ đề.

Ba mẹ tôi thấy còn nói tôi vất vả rồi.

Tôi cứ nghĩ đời mình sau cấp ba sẽ du học một trường linh tinh nào đó, về nước sống mơ màng, ăn bám, cuối cùng cưới đại một người do gia đình sắp xếp rồi sinh con — cứ thế qua một đời mù mờ.”

“Nhưng! Tối hôm đó, trước khi ngủ, đầu tôi toàn là công thức Toán học.

Giống như tự dưng ngộ ra, tôi cảm thấy việc suốt ngày gây chuyện với Giang Vọng, mắng Tô Kỳ bắt cá hai tay thật sự quá ngu ngốc.”

“Giản Ninh, làm ơn giúp tôi với! Cầu xin cậu đó!”

“Cậu giúp Thường Hoan rồi thì giúp luôn tôi đi.”

Giang Vọng đứng dưới bậc thang nói:

“Xin lỗi nhé, Giản Ninh, lần trước đưa tiền đuổi cậu rời khỏi Tô Kỳ là tôi sai.”

Ủa? Mấy chuyện gì đây trời?

Hai người một trái một phải kéo tay tôi lắc tới lắc lui.

Ở chỗ rẽ hành lang, ánh mắt của Tô Kỳ u oán đến mức muốn hóa thành thực thể.

Tôi nhân cơ hội giật tay ra, chạy tới bên cạnh cậu ấy:

“Xin lỗi nhé, tôi bị chú Tô mua đứt tạm thời rồi.”

“Không sao.”

Thường Hoan khoác tay tôi, tươi cười:

“Tôi không đến để chia rẽ hai người, tôi đến để gia nhập.”

“Cậu ấy không nói được, nếu cậu thấy áp lực thì tôi có thể kể chuyện cười cho cậu thư giãn.”

Tô Kỳ: “?”

“Đã vậy thì… bốn người cùng học chung luôn đi.” Giang Vọng bất đắc dĩ nói.

Tôi: “?”

Tô Kỳ: “?”

Tối hôm đó về nhà, tôi nhận được mỗi người trong bọn họ chuyển khoản 500.000 tệ tiền đặt cọc.

Tôi cũng đâu muốn sống thế này.

Nhưng… họ đưa quá nhiều tiền rồi còn gì.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu