Kỳ nghỉ trôi qua rất nhanh.
Ngày cuối cùng trước khi nhập học, quản gia đột nhiên gõ cửa phòng Tô Kỳ.
Tôi hé cửa nghe lén:
“Thiếu gia, nhà bên mới có hàng xóm mới chuyển đến, Tổng giám đốc bảo tôi gọi cậu xuống chào hỏi một chút.”
Ồ.
Không phải đem đồ ăn ngon tới hả.
Vậy thì không liên quan đến tôi rồi.
Vừa mới quay lại giường nằm xuống.
Bình luận bắt đầu điên cuồng tràn màn hình:
【Tới rồi! Thường Hoan xuất hiện rồi, Tô Kỳ trúng tiếng sét ái tình ngay lần đầu gặp mặt!】
【Vì cô ấy mà mê muội, vì cô ấy mà điên cuồng, vì cô ấy mà đập đầu vào tường, đ/á/n/h nhau gây sự, lao ra ngoài trời mưa, còn nhuộm tóc vàng nữa cơ!】
【Cuối cùng học hành sa sút, não toàn mộng mị yêu đương!】
Cảnh báo trong đầu tôi vang lên dồn dập — phải ngăn bọn họ gặp mặt!
【Tô Kỳ tiễn nữ chính về nhà, bị nam chính ghen tuông bắt gặp, hai người cãi nhau ầm trời, nữ chính tức giận ném hết quà cậu ta tặng đi! Không biết bà lao công nào may mắn nhặt được nhỉ?】
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng nghĩ lại thì —
Nhân vật chính sớm muộn cũng sẽ gặp nhau thôi.
Có ngăn cũng vô ích. TruyenLau
Mặc kệ sau này họ chơi trò yêu hận tình thù gì đi, tôi cứ tranh thủ kiếm tiền trước đã!
Tôi phóng ào ra ngoài, vừa hay đụng phải quản gia đang lắc đầu rời đi.
Tôi chặn ông lại:
“Thiếu gia đâu rồi?” TruyenLau.com
“Đi ngủ rồi.”
Ông nghi ngờ:
“Khi nào mà thiếu gia lại có thói quen sinh hoạt điều độ như vậy chứ?”
Tôi đè nén trái tim đang đập loạn, gõ cửa phòng Tô Kỳ.
Cậu ta đã mặc đồ ngủ rồi.
Nhưng vẫn cứng đầu mở cửa cho tôi, vẻ mặt kiểu “gì nữa đây”.
Đi gặp nữ chính đó, à nhầm, đi “nhặt tiền” chứ còn gì!
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Tôi không nói nhiều, nắm tay cậu ta kéo xuống lầu.
Cậu ta không nhúc nhích, cứ nhìn tôi chằm chằm.
“Sao vậy? Mặt tôi dính gì à?”
Cậu ta lắc đầu.
Nhưng rồi vẫn bước theo tôi.
【Tô Kỳ: Hehe, cô ấy nắm tay mình rồi, chắc chắn mình là người hạnh phúc nhất thế giới.】
【Giờ này cô ấy còn đến tìm mình, chắc là nhớ mình đến mất ngủ rồi.】
【Phản diện: Hu hu, mình sẽ bám lấy Giản Ninh như ma vậy!】
【Cười muốn xỉu, Giản Ninh mới thở thôi đã khiến Tô Kỳ mê đến mức ngốc luôn rồi.】
Ơ kìa, mấy cái bình luận này đang lảm nhảm cái gì thế?
Tôi copy lại định dán vào Pinduoduo (một app mua sắm giá rẻ), mà sao chẳng thấy phản ứng gì luôn trời.
8.
Vừa đi đến đầu cầu thang, tôi đã nghe thấy tiếng trò chuyện từ phòng khách vọng lên.
“Chú Tô, cái bình hoa nhà chú đẹp thật đó! Ô haha, gọi tên chú nhanh quá nghe buồn cười ghê, à mà cháu còn muốn nói là ba cháu cũng thích sưu tầm đồ cổ lắm, nhưng mà ổng hơi… thảm, toàn đem mấy thứ xấu tệ về nhà. Cháu kể chú nghe lần trước ổng đem về cái món…”
Cái tốc độ nói chuyện, cái âm lượng này — không hổ là nữ chính lắm lời mà bình luận đã nhắc tới.
Bước xuống phòng khách, Thường Hoan vẫn đang múa tay diễn tả sinh động.
Ba của Tô Kỳ thì giữ nguyên nụ cười gượng gạo mà lịch sự, dường như ông không ngờ con gái người bạn thân năm xưa giờ lại là kiểu… tự nhiên như ruồi thế này.
Vừa thấy chúng tôi, ông lập tức như nhìn thấy cứu tinh:
“Tô Kỳ, con đến đúng lúc. Đây là Thường Hoan, hàng xóm mới chuyển đến bên cạnh.”
Thường Hoan lập tức quay đầu, mắt sáng rỡ:
“Wa! Cậu là Tô Kỳ hả? Tớ nghe nói về cậu lâu rồi đó! Ba tớ còn bảo hồi nhỏ tụi mình từng ở trần ngủ cùng nhau nữa kìa? Mình còn có hôn ước từ bé đấy, cậu biết không? Nên tớ mới lặn lội chạy sang đây ngay trong đêm để gặp cậu đó! Nhìn cũng đẹp trai đấy, nhưng mà không giống như tớ tưởng tượng lắm nha. Ủa sao cậu không nói gì hết? Thấy tớ nhiệt tình quá à?”
Trong suốt mười phút sau đó, tôi và Tô Kỳ cứ như hai bức tượng đứng im một chỗ, nghe cô ấy từ chuyện chuyến bay hôm qua, đến chuyện cô bán cơm căng tin run tay, rồi lạc sang con mèo nhà cô ấy bị triệt sản xong mắc hội chứng tâm lý hậu phẫu…
Như súng máy bắn liên tục, không ngơi một giây.
Biểu cảm của Tô Kỳ từ choáng váng chuyển sang ngơ ngác, rồi cuối cùng là như mất hết hy vọng vào cuộc sống.
Cuối cùng cậu ta nhìn sang tôi, cất lời yếu ớt:
“…Ngủ.”
Trời ơi, cậu nói câu đó là xong đời rồi.
Vừa dứt lời, ánh mắt Thường Hoan như cái thước đo quét từ trên xuống dưới người tôi.
Tự dưng tôi có cảm giác như mình vừa cướp mất chồng người ta.
Phản diện là vật sở hữu của nữ chính.
Đây chính là sức mạnh của cốt truyện sao?
Lửa đừng bén sang tôi chứ, tôi chỉ muốn kiếm tí tiền từ các nhân vật chính thôi mà!
Thế là tôi cười híp mắt nhìn Thường Hoan:
“Tô Kỳ phải ngủ lúc 10 giờ đó, hay là cậu ấy đưa cậu về nhé?”
Tô Kỳ lập tức quay ngoắt đầu nhìn tôi: “?”
Tôi nghiến răng đẩy cậu ta ra cửa.
Vì tiền mà sống… xin lỗi cậu!
Bạn Gái Của Phản Diện Là Thủ Khoa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.