Bạn Gái Của Phản Diện Là Thủ Khoa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Gái Của Phản Diện Là Thủ Khoa

Chương 7

Tô Kỳ không trả lời tin nhắn của tôi.

Nhưng hôm nay đi học, Thường Hoan ngồi trước cứ quay đầu lại không dưới 300 lần.

Lần nào quay cũng mắt đỏ hoe, miệng thì mấp máy như muốn nói gì đó.

Mặt đỏ bừng lên luôn.

Bắt một người lắm lời phải im lặng đúng là quá tàn nhẫn.

Giang Vọng thấy Thường Hoan quay đầu thì cũng mắc chứng tăng động, cứ liếc nhìn về phía tôi.

Thật đấy, hai người họ chắc sắp vặn cổ thành xoắn ốc luôn rồi!

Cuối cùng cũng hết tiết.

Tôi lấy sợi dây chuyền của Giang Vọng ra, định bụng trả lại.

Hôm qua tôi đã nhờ tất cả mối quan hệ đi thẩm định rồi — đúng thật chỉ là một viên thủy tinh.

Suýt nữa bị đám nhà giàu này lừa!

Không ngờ Thường Hoan vừa thấy hạt châu đó đã sững người, sau đó chỉ tay vào Giang Vọng mà hét lên:

“Cậu dám đem món đồ tớ tự tay nung tặng cậu để đưa cho cô ấy?!” TruyenLau.com

“Tôi không muốn mà.” Tôi vội giải thích. “Cậu ta muốn níu kéo cậu, nên mới dùng cái này để hối lộ tôi rời khỏi nhà họ Tô.”

Thường Hoan chẳng buồn để ý đến tôi, chỉ nhìn chằm chằm vào Giang Vọng.

Cậu ta mím môi, gật đầu:

“Ừ. Cô ấy với tôi có một lời hứa.” Website TruyenLau.com

“Ơ này, ăn có thể ăn bậy, nhưng nói đừng nói bừa! Tụi tôi có cái hứa hẹn gì hả?”

Nhưng chẳng ai nghe tôi nói.

Mắt Thường Hoan rơm rớm:

“Cậu không biết cái đó có ý nghĩa thế nào với tớ sao? Đúng là đàn ông đều là loại thấy ai cũng yêu, toàn đồ cóc ghẻ mơ thịt thiên nga!” Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Tôi trả lại cho cậu, tôi không hứng thú với đồ thủy tinh.” Tôi dúi món đồ lại cho cô ta.

Ai ngờ Giang Vọng lại nổi khùng lên:

“Tôi không biết? Sao cậu biết tôi không biết? Chính vì tôi biết nên tôi mới làm vậy, vì tôi biết nên tôi càng rõ mình đang làm gì!”

Anh bạn à, cậu có muốn dừng lại và nghe chính mình đang lảm nhảm gì không?

Tôi đứng hình, tay cầm điện thoại mà như cụ già chốn tàu điện ngầm.

Cảm thấy cả nhóm nhân vật chính đều có vấn đề về thần kinh.

Ngay cả bình luận hôm nay cũng vậy:

【Cái pháo hôi này có phải được đầu tư không đấy? Tại sao chỗ nào cũng có mặt cô ta vậy?】

【Chuẩn! Tôi còn tưởng truyện này cô ta là nữ chính cơ đấy.】

【Cô ta phiền quá, tôi chỉ muốn xem hai nam tranh một nữ thôi, không muốn xem diễn biến của cô ta!】

Ơ kìa? Giờ lại bảo tôi phiền cơ à?

Thế giả vờ đạo đức à?

Hay là tôi nên ngược lại xem thử có phải tôi chủ động đi dây dưa với nam nữ chính không?

Tôi chỉ muốn giúp Tô Kỳ thi vào Thanh Hoa – Bắc Đại, kiếm ít tiền thôi mà!

Khô cả họng ra mà giải thích, tụi nó coi tôi như người vô hình.

Tức quá tôi đập bàn, nhìn Thường Hoan:

“Cậu ngoài tình yêu ra, trong đầu còn nhét được thứ gì khác không?”

“Cân bằng phương trình hóa học làm được không? Phân biệt phản ứng oxi hóa – khử nổi không?”

“Công thức gia tốc của vật lý có học chưa? Định luật Newton III viết được không?”

Thường Hoan không còn đỏ mắt nữa, mà là đỏ mặt.

Lúng túng quay sang nhìn Giang Vọng.

“Tôi hỏi cậu ta làm gì? Mặt cậu ta có viết đáp án chắc?”

Giang Vọng mơ màng nhưng đầy tự tin:

“Buồn cười, ai mà chẳng biết mấy cái đó.”

Tôi cười lạnh:

“Phương trình chuẩn của elip đạo hàm nổi không? Nhớ công thức tâm sai của hyperbol không?”

“Giai đoạn phản ứng sáng trong quang hợp diễn ra ở đâu? Chu trình acid citric mô tả được không?”

Im như thóc.

Tôi xách cặp quay lưng bỏ đi:

“Mấy cái đó còn không biết, thì đừng tới làm phiền tôi nữa.”

【Trời ơi, chị hoa khôi ngầu quá đi mất!】

【Cười xỉu, hóa ra “không học hành đàng hoàng” là hai người kia chứ không phải cô ấy.】

【Tự nhiên nhớ thời kỳ Giản Ninh với Tô Kỳ học hành điên cuồng đến mức quên trời đất, lúc đó mình cảm thấy IQ mình được kéo lên cao thật sự.】

【Giờ Tô Kỳ đang vừa đàn piano vừa rơi nước mắt, vẫn chưa thấy tin nhắn đâu, còn tưởng Giản Ninh thích tên tóc vàng Giang Vọng.】

【Ai mà ngờ được, phản diện lại là một bé mít ướt đáng yêu thế này? Đáng yêu muốn xỉu!】

14.

Tôi quay người đi về phía phòng nhạc.

Lờ mờ nhớ lại hồi năm nhất, trong buổi văn nghệ chào đón tân sinh viên, tôi từng lên phát biểu với tư cách đại diện, sau đó có một tiết mục piano.

Lúc tôi bước xuống sân khấu, bị một đám người vây quanh tặng thư tình, còn nghe loáng thoáng ai đó hô lên:

“Chương trình kế tiếp chuẩn bị vào sân khấu, người đâu rồi?”

Ghế bên cạnh trống trơn trong chớp mắt.

Lúc đó… là Tô Kỳ sao?

Tôi tăng tốc.

Tới ngoài hành lang thì nghe thấy tiếng ồn ào.

“Ồ, đây chẳng phải thiếu gia câm nhà giàu đó sao?”

“Định đánh *Wedding in Dream* hả? Loại s/a/o c/h/ổ/i như mày mà xứng có người thích chắc?”

“Nghe nói mẹ mày vì về nước mừng sinh nhật mày mà bị tai nạn máy bay c/h/ế/t luôn đấy, hại c/h/ế/t mẹ mày rồi còn không đi c/h/ế/t theo à?”

“Tao ngứa mắt với nó từ lâu rồi, giờ không ai ở đây, đập nó một trận cho khỏi lên biểu diễn luôn, tụi mày nói xem nó có khóc lóc méc với ba nó không? À mà quên, nó có biết nói đâu.”

Những lời cay độc tàn nhẫn cứ thế tuôn ra từ miệng tụi nó.

Tôi tức đến choáng váng.

Đạp tung cửa, tiện tay vớ lấy bình cứu hỏa bên cạnh xịt thẳng vào đám kia.

“Miệng thối vậy, mới từ nhà vệ sinh ra chưa lau miệng hả?”

“Bọn vô dụng các người ngoài bắt nạt người khác thì còn làm được gì?”

“Lại đây, tôi cho mấy người ‘dập lửa’ từng đứa một!”

【Giản Ninh đúng là nữ nhân trong nữ nhân!】

【Sướng quá, tuyến sữa tôi thông luôn rồi!】

【Khác gì tiên nữ giáng trần đâu chứ!】

【Tô Kỳ nội tâm cuộn sóng, chỉ muốn làm cún cho Giản Ninh cả đời!】

Trong làn khói mù mịt, tôi thấy Tô Kỳ đang nhìn tôi chằm chằm.

Vui mừng, kinh ngạc, đôi đồng tử nhạt màu sáng lấp lánh gần như thành kính.

Cậu ấy chưa kịp hành động.

Đám con nhà giàu mất dạy bên trong đã định lao ra.

Tôi lập tức phản ứng, kéo tay Tô Kỳ chạy ra ngoài.

Một địch không nổi bầy.

Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách!

Gió đầu xuân thổi vạt áo chúng tôi bay phồng lên.

Lòng bàn tay cậu ấy nóng dần, siết chặt tay tôi không buông.

Tim đập thình thịch, tưởng như sắp trào ra khỏi cổ họng.

Chạy tới thảm cỏ sau sân thể dục, tôi mệt lả nằm vật xuống đất.

Tô Kỳ dù cũng thở dốc, nhưng vẫn lặng lẽ cởi áo khoác ra lót cho tôi nằm.

Tôi điều chỉnh nhịp thở:

“Bọn chúng thường xuyên bắt nạt cậu à?”

“Nếu lần sau còn bị ức hiếp, nói với tôi được không? Tụi nó chỉ biết bắt nạt kẻ yếu thôi, nhà mình có tiền có quyền, không xử nổi mấy thằng bắt nạt học đường chắc?”

【Phải đấy, phản diện chỉ biết âm thầm chịu đựng. Cậu ấy thật sự rất đáng thương, không muốn nói chuyện cũng không phải lỗi của cậu ấy, sao ai cũng có quyền giẫm lên cậu ấy vậy?】

【Có lẽ đây là một trong những lý do khiến cậu ấy sau này hắc hóa.】

【Chuyện tai nạn cũng đâu phải lỗi của cậu ấy, hơn nữa mẹ chỉ là mất tích, biết đâu còn kỳ tích xảy ra chứ?】

【Đủ rồi! Tôi thương phản diện lắm! Giản Ninh có thể ôm cậu ấy một cái được không?】

Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi lại bị ôm vào một vòng tay ấm áp.

Rồi có thứ gì đó nóng hổi rơi xuống cổ tôi.

“Ưm.”

Tiếng cậu thiếu niên khàn khàn lẫn hơi thở nóng hổi vang bên tai tôi.

Tim tôi cũng bị hơi ấm đó làm ướt đẫm.

Tôi đẩy cậu ta ra, nhìn đôi mắt đỏ hoe của cậu ta:

“Đồ ngốc!”

Cậu ấy mím môi, cúi đầu, trông như một chú chó con vừa bị bỏ rơi.

【Đừng mắng cậu ấy, thật ra thời gian qua cậu ấy đã dần tập nói lại rồi.】

【Cho cậu ấy chút thời gian được không, làm ơn đó, chị hoa khôi ơi.】

Ai nói tôi mắng cậu ấy vì không biết nói?

Tôi nâng cằm cậu ta, kéo lại gần tôi:

“Tôi thấy cậu cứ làm điều khiến bản thân thoải mái là được. Có nói chuyện hay không, là quyền tự do của cậu.”

“Ai quy định người ta nhất định phải hoạt ngôn chứ?”

Cậu ta ngẩng đôi mắt long lanh lên nhìn tôi.

Tôi cười với cậu ấy:

“Nhưng với tôi thì phải nói, hiểu chưa?”

Cậu ta khẽ gật đầu.

Tôi dỗ dành tiếp:

“Thế là giảng hòa rồi nhé! Về nhà thôi, hôm nay còn bài tập chưa làm nữa đó.”

【Ôm được gái rồi, phản diện cuối cùng cũng thỏa mãn.】

【Gặp Giản Ninh là vừa nước mắt vừa tội nghiệp, không phải muốn cô ấy thương sao? Xời, ai nói phản diện không biết mưu kế nữa?】

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu