Lê Văn Phúc đứng giữa đống hoang tàn, áo khoác rách rưới quét xuống đất như một bóng ma. Hắn gầy gò, ánh mắt điên loạn, và từng bước đi của hắn như thể đang tìm kiếm một mục tiêu. Phúc từng là một cựu tù nhân, nhưng giờ đây, hắn đã trở thành một kẻ điên cuồng trong thế giới mới này. Hắn không còn là chính mình, mà là một phần của sự tàn bạo đang bao trùm mọi thứ.
“Chúng mày nghĩ rằng đây là nơi an toàn?” Hắn cười khẩy, giọng nói khàn khàn vang lên giữa những tòa nhà đổ nát. “Mọi thứ đều là của tao!”
Những kẻ theo hắn, một băng nhóm nhỏ nhưng tàn nhẫn, đứng xung quanh với ánh mắt đầy mong chờ. Họ đã thấy những gì mà Phúc có thể làm, và giờ đây, họ sẵn sàng tuân theo từng lời của hắn.
“Bắt đầu từ đâu?” Một tên trong nhóm hỏi, sự hưng phấn lộ rõ trên gương mặt nhợt nhạt.
“Cướp!” Phúc gầm lên, nắm chặt khẩu súng tự chế trong tay. “Bắt lấy mọi thứ mà chúng ta cần. Chúng sẽ không thể ngăn cản chúng ta!”
Hắn dẫn đầu, những bước chân dồn dập hướng đến một khu vực khác, nơi có tin đồn về một nhóm sống sót. Phúc không chỉ muốn tài nguyên; hắn còn muốn chứng tỏ quyền lực của mình. Trong tâm trí hắn, đây không chỉ là cuộc chiến giành sống mà còn là cuộc chiến giành danh dự.
Khi đến nơi, hắn thấy một nhóm người đang thu thập đồ đạc. Hòa, Châu và những người khác đang cố gắng xây dựng lại một chút gì đó từ đống đổ nát. Phúc không thể kiềm chế sự phấn khích. Đây chính là cơ hội để hắn thể hiện sức mạnh.
“Chúng ta sẽ tấn công!” Hắn ra lệnh, và những kẻ theo hắn lập tức tuân theo.
“Chúng ta không thể để chúng đến gần!” Một thành viên trong nhóm Hòa hốt hoảng kêu lên.
“Giữ vững vị trí!” Hòa nói, giọng anh chắc nịch. “Chúng ta không thể để họ cướp đi mọi thứ!”
Phúc cười, tiếng cười vang vọng giữa không gian trống rỗng. Hắn chỉ cần một tín hiệu để lao vào. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến.
“Xông lên!” Hắn ra lệnh, và nhóm của hắn xông vào như những cơn bão, xé toạc sự yên bình của nơi này.
Những tiếng súng nổ vang lên, tiếng hét hoảng loạn hòa vào nhau. Hòa dẫn đầu nhóm của mình, cố gắng bảo vệ mọi người. Châu đứng phía sau, ánh mắt đầy lo lắng nhưng không mất đi sự quyết tâm.
“Chúng ta phải bảo vệ nơi này!” Hòa hét lên, và những cú đấm, cú đá liên tục được tung ra. Anh biết rằng họ không chỉ chiến đấu vì tài nguyên mà còn vì sự sống còn.
Phúc thấy nhóm của Hòa kiên cường, điều đó khiến hắn tức điên. “Tụi mày nghĩ rằng mình có thể ngăn cản tao sao?” Hắn gầm lên, và như một con thú hoang, hắn lao vào trận chiến.
Hắn sử dụng vũ khí hạng nặng, bắn liên tục mà không hề do dự. Những viên đạn bay lượn, ghim chặt vào những bức tường, tạo nên âm thanh chát chúa. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang chảy trong huyết quản, và sự điên cuồng càng thúc đẩy hắn mạnh mẽ hơn.
“Đánh lại!” Một thành viên trong nhóm Hòa la lên, nhưng những cú bắn của Phúc đã khiến họ mất tinh thần. Hòa nhận ra rằng họ không thể tiếp tục như vậy.“Châu!” Hòa quay lại, ánh mắt anh nghiêm nghị. “Em phải sử dụng khả năng của mình để tạo ra một không gian an toàn!”
Châu gật đầu, tập trung vào những gì xung quanh. Cô cảm nhận được năng lực của mình đang chảy trong người, nhưng sự căng thẳng khiến cô khó lòng kiểm soát. “Em cần thời gian!” Cô nói, âm thanh lạc đi.
“Thời gian không còn nhiều!” Hòa thúc giục. Anh liều mạng xông lên, quyết tâm bảo vệ những người xung quanh. Anh biết rằng không thể để Phúc thắng thế.
Phúc nhận thấy Hòa đang tiến tới, và điều đó càng khiến hắn k*ch th*ch. “Mày muốn chiến đấu à? Đến đây đi!” Hắn cười lớn, như thể đang chờ đợi một cuộc đối đầu.
Hòa không do dự. Anh lao vào, cú đấm đầu tiên của anh trúng ngay mặt Phúc, nhưng hắn chỉ lùi lại một bước rồi lại gầm lên, sự tàn bạo trong ánh mắt càng thêm rõ nét. Hắn không phải là kẻ dễ dàng bị hạ gục.
“Đánh nhau thì không phải cách tốt nhất!” Một tên trong băng nhóm của Phúc hô lên, nhưng Phúc không quan tâm. Hắn đã quá cuồng loạn với trận chiến này.
“Chúng mày chỉ là những kẻ yếu đuối!” Hắn gào lên, và sự điên cuồng của hắn như một cơn bão cuốn trôi tất cả.
Hòa cảm thấy sức mạnh của Phúc, nhưng anh cũng không thể lùi bước. Anh biết rằng nếu không ngăn chặn hắn, mọi thứ sẽ kết thúc. Còn Châu, cô đã bắt đầu tập trung, ánh sáng từ năng lực của cô bắt đầu lan tỏa.
“Đừng bỏ cuộc!” Hòa hét lên, và Châu cảm nhận được sự kiên cường trong lời anh. Cô bắt đầu tạo ra không gian an toàn, nhưng mọi thứ không dễ dàng.
“Thêm một chút nữa!” Hòa gào lên, và những cú đấm vẫn tiếp tục diễn ra. Hắn không thể để Phúc chiếm ưu thế.
“Đủ rồi!” Phúc quát, và hắn rút ra một khẩu súng lớn hơn, quyết định rằng đây sẽ là đòn chí mạng.
Châu cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần. “Hòa!” Cô kêu lên, nhưng không kịp nữa. Phúc đã nhắm thẳng vào Hòa.
Hòa nhìn thấy ánh sáng từ nòng súng, và trong khoảnh khắc, anh cảm thấy thời gian như ngừng lại. Anh biết rằng nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ kết thúc. Anh lao về phía trước, cản lại đường đạn.
“Không!” Châu hét lên, và ánh sáng xung quanh họ bùng nổ. Không gian an toàn mà cô tạo ra bắt đầu hình thành, nhưng liệu có kịp?
Mọi thứ trở nên hỗn loạn. Hòa cảm nhận được sức mạnh trong lòng, nhưng cũng biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc. Phúc vẫn chưa khuất phục, và những kẻ theo hắn vẫn còn lăm le. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Hòa thét lên, và trong lòng, anh đã sẵn sàng cho cuộc chiến tiếp theo. Phúc chỉ là một phần trong cuộc sống này, và họ sẽ không để hắn chiếm lấy tất cả.
Nhưng trong bóng tối, những kế hoạch tàn ác vẫn đang được hình thành. Cuộc chiến chưa thực sự kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn