Nguyễn Thế Duy đứng trên đỉnh một tòa nhà hoang tàn, ánh nắng yếu ớt chiếu rọi qua những tấm kính vỡ, tạo ra những vệt sáng lung linh. Hắn có vẻ ngoài dễ gần, nhưng ánh mắt lạnh lẽo như mặt nước mùa đông. Duy không chỉ cao 1m78, mà còn sở hữu một sự tự tin lạ thường, khiến người khác khó lòng cưỡng lại sức hút của hắn.
Hắn ngắm nhìn những con phố hoang vắng, nơi từng có tiếng cười nói, giờ chỉ còn lại thảm họa và sự tàn phá. Một cựu quân nhân như hắn, đã từng tin vào sự cao cả của con người, giờ đây chỉ còn lại sự hoài nghi. Duy đã mất niềm tin vào nhân loại, và cái giá phải trả cho sự sống còn này là những tính toán lạnh lùng và toan tính.
“Chúng ta phải hành động ngay,” Duy nói với những thành viên trong nhóm của hắn, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy sức nặng. Hắn đã tập hợp một đội quân nhỏ, những kẻ đã cùng hắn vượt qua những khó khăn trong thế giới tăm tối này. Họ không phải là những người tốt, nhưng họ là những người sống sót.
“Chúng ta cần nguồn thực phẩm, và băng nhóm của Đạt đang giữ nó,” hắn tiếp tục, ánh mắt chớp động. Những người xung quanh gật đầu, hiểu rằng Duy không bao giờ nói những điều này một cách ngẫu hứng. Hắn luôn có kế hoạch.
“Chúng ta sẽ lẻn vào kho hàng vào đêm nay. Mọi người phải chuẩn bị,” hắn ra lệnh, giọng nói mang theo sự quyết đoán. Hắn biết rằng không chỉ có thực phẩm, mà còn là quyền lực. Nếu chiếm được kho hàng, hắn sẽ có thể củng cố vị trí của mình trong thế giới này.
Duy không chỉ là một chiến binh, mà còn là một chiến lược gia. Hắn có khả năng thu hút lòng tin của người khác, khiến họ cảm thấy an toàn và tin tưởng. Nhưng trong sâu thẳm, hắn chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân. Đối với Duy, mọi người xung quanh chỉ là công cụ để đạt được mục tiêu.
Tối đến, nhóm của Duy lén lút di chuyển qua những con phố tối tăm, ánh đèn lờ mờ phản chiếu trên những bức tường gạch nứt nẻ. Hắn dẫn đầu, từng bước chân vững chãi, không một ai dám hoài nghi sự chỉ huy của hắn. Hắn biết rõ rằng từng giây phút đều có thể quyết định sự sống còn.
“Đến nơi rồi,” hắn thì thầm, chỉ tay về phía kho hàng được canh gác cẩn thận. Ánh đèn từ những chiếc đèn pin của băng nhóm Đạt loang loáng, nhưng Duy không lo lắng. Hắn đã chuẩn bị cho mọi tình huống.
“Chúng ta sẽ tấn công từ hai phía. Mọi người nhớ giữ im lặng,” hắn nhắc nhở, đôi mắt vẫn sắc lạnh như thường lệ.
Nhóm Duy chia ra, từng người đều lặng lẽ lén lút tiếp cận vị trí của mình. Hắn chờ đợi, cảm nhận được nhịp đập của những trái tim xung quanh. Hắn biết rằng sự hồi hộp này không phải là điều mới mẻ, mà là động lực thúc đẩy họ.
“Bắt đầu!” Duy ra hiệu, và như một cơn bão, nhóm của hắn lao vào hành động. Tiếng gầm rú vang lên từ những tên canh gác, nhưng Duy đã chuẩn bị cho mọi thứ. Hắn nhanh chóng nắm lấy một tên, kéo hắn vào bóng tối, và kết liễu hắn trước khi kịp kêu la.
“Tiến lên!” Hắn hô lớn, cảm nhận được sự phấn khích trong lòng. Nhóm của hắn đang dần chiếm ưu thế.
Duy dẫn đầu, cảm thấy sức mạnh từ những đồng đội xung quanh. Hắn đã đặt cược tất cả vào kế hoạch này, và không thể để mọi thứ đổ vỡ. Ánh sáng từ những chiếc đèn pin chợt tắt, khiến không gian bao trùm bởi bóng tối.
“Chúng ta không thể dừng lại,” hắn nói, giọng điệu kiên quyết. “Tiến vào trong!”
Bên trong kho hàng, không khí nặng nề, mùi ẩm mốc quyện với mồ hôi. Hắn dẫn nhóm tìm kiếm thực phẩm, nhưng trong lòng vẫn canh cánh nỗi lo sợ. Đạt không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn có thể bất ngờ xuất hiện bất cứ lúc nào.“Có tiếng động!” Một thành viên trong nhóm lên tiếng, ánh mắt hoang mang. Duy quay lại, cảm nhận được sự căng thẳng.
“Im lặng!” Hắn quát, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng. Hắn không thể để nỗi sợ hãi lan tỏa. Hắn phải thể hiện sức mạnh.
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên. Duy ra hiệu cho nhóm dừng lại. Hắn lặng lẽ di chuyển về phía âm thanh, và khi nhìn thấy bóng dáng của một người, hắn nhanh chóng lẩn vào bóng tối.
Đó là Đạt, kẻ cầm đầu băng nhóm đối thủ. Hắn đang chỉ huy những thành viên của mình, và Duy cảm nhận được sự tàn bạo trong ánh mắt của Đạt. Hắn biết rằng cuộc chiến này không chỉ để giành thực phẩm, mà còn là cuộc chiến giành quyền lực.
“Đừng để hắn chạy thoát!” Đạt gào lên, và nhóm của Duy lập tức lao vào tấn công. Một trận hỗn loạn bùng nổ, tiếng súng vang lên, và mọi thứ trở nên hỗn loạn.
Duy lăn lộn giữa những viên đạn văng ra, cảm nhận được sự hồi hộp dâng trào. Hắn đã từng là một quân nhân, nhưng giờ đây, cuộc chiến này không chỉ là về sinh tồn, mà còn là về lòng kiêu hãnh.
Hắn nhanh chóng né tránh, sử dụng những kỹ năng chiến đấu mà hắn đã rèn luyện. Hắn thấy một tên trong băng Đạt đang chĩa súng về phía mình. Hắn nắm lấy một viên gạch, ném mạnh về phía tên đó, khiến hắn ngã xuống.
“Tiến lên!” Duy hét lên, thúc giục đồng đội. Hắn không thể để kẻ thù chiếm ưu thế.
Giữa cuộc chiến, Duy nhận ra rằng sự tàn nhẫn không chỉ đến từ bên ngoài. Nó còn đến từ chính trong lòng hắn. Hắn đã trở thành kẻ mà hắn từng hận, nhưng giờ đây, điều đó không còn quan trọng. Hắn chỉ muốn sống sót.
Một tên trong băng Đạt lao về phía hắn, nhưng Duy đã sẵn sàng. Hắn sử dụng sức mạnh của mình, tung một cú đá mạnh vào bụng hắn, khiến hắn ngã xuống. Hắn không dừng lại, tiếp tục tiến về phía trước, cảm nhận được sức mạnh của những người đồng đội xung quanh.
“Chúng ta sẽ không dừng lại!” Hắn hô to, tiếng thở hổn hển vang vọng giữa những tiếng súng. Hắn cảm thấy mình như một chiến binh, một người lãnh đạo thực thụ.
Cuộc chiến diễn ra trong hỗn loạn, nhưng Duy cảm nhận được sức mạnh từ những đồng đội của mình. Họ không chỉ là những người sống sót, mà còn là những chiến binh, những người sẵn sàng hy sinh vì nhau. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khi trận chiến gần đến hồi kết, Duy đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt lạnh lẽo nhưng đầy quyết tâm. Hắn biết rằng đây chỉ là khởi đầu cho những cuộc chiến tiếp theo. Nhưng trong lòng hắn, điều quan trọng nhất là hắn đã tìm thấy sức mạnh của bản thân, và hắn sẽ không bao giờ quay lại.
“Tiến lên!” Hắn kêu lên một lần nữa, và nhóm của hắn cùng nhau lao vào cuộc chiến, không còn gì cản trở. Họ sẽ không từ bỏ.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn