Bên Rìa Tận Thế

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bên Rìa Tận Thế

Tác giả : Mẫn Mẫn

Chương 30: Giải Cứu Cuối Cùng

Hòa và Châu bước vào con đường đầy những mảnh vụn, tâm trạng họ căng thẳng hơn bao giờ hết. Ánh sáng đã nhạt dần, nhưng lòng họ vẫn bừng bừng hy vọng. Hòa không thể ngừng nghĩ về em gái mình. Hình ảnh cô bé trong ký ức cứ hiện về, như một ánh sáng le lói giữa màn đêm.

“Chúng ta phải đi nhanh hơn,” Hòa nói, giọng nén lại. “Thời gian không chờ đợi ai cả.”

Châu gật đầu, cảm nhận được sức mạnh của mình đang dần hồi phục. “Tôi sẽ giúp anh tìm em gái. Chúng ta sẽ không để mất nhau lần nữa.”

Bất chợt, một tiếng động vang lên từ phía sau. Hòa quay lại, cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ. “Nghe thấy không?” anh thì thầm.

Châu lắng nghe, ánh mắt sắc bén. “Hình như có tiếng bước chân. Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp.”

Hòa nhìn quanh, rồi chỉ về một góc tối bên cạnh một tòa nhà đổ nát. “Qua đó!”

Cả hai nhanh chóng lẩn vào bóng tối, trái tim họ đập mạnh. Hòa dựa lưng vào tường, lắng nghe tiếng động. Tiếng bước chân ngày càng gần, và một bóng người xuất hiện. Hòa nín thở, chờ đợi.

“Chúng ta có thể ra ngoài rồi không?” Châu hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.

“Chờ đã.” Hòa giữ cô lại. “Đợi xem ai đó là ai.”

Bóng người tiến lại gần, và Hòa nhận ra đó là một trong những thành viên trong nhóm, Cường. “Hòa! Châu! Tôi tìm thấy hai người!” Cường thở hổn hển, ánh mắt lo lắng. “Chúng ta cần phải đi ngay. Có băng nhóm của Đạt đang tiến gần.”

“Đạt?” Hòa nắm chặt tay, sự tức giận trào dâng. “Hắn đang ở đâu?”

“Phía Bắc,” Cường đáp, vẻ mặt nghiêm túc. “Họ đã phát hiện ra chúng ta và đang chuẩn bị tấn công.”

Châu cảm thấy lo lắng, nhưng cũng không thể ngừng nghĩ về em gái. “Chúng ta phải tìm cách cứu cô ấy trước khi quá muộn.”

“Đúng vậy,” Hòa đồng ý. “Chúng ta không thể để bất kỳ ai rơi vào tay Đạt.”

“Đi thôi,” Cường nói, dẫn đường. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay bây giờ.”

Cả ba nhanh chóng di chuyển qua những con phố hoang tàn, lòng đầy bồn chồn. Hòa cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Họ không chỉ chiến đấu với kẻ thù bên ngoài mà còn với những nỗi sợ hãi bên trong.

Khi đến một ngã ba, Cường dừng lại, chỉ vào một con đường nhỏ. “Đi theo hướng này, có vẻ an toàn hơn.”

Châu gật đầu, lòng đầy hy vọng. “Nếu chúng ta có thể tìm được nhóm sống sót ở phía Bắc, họ có thể giúp đỡ.”Hòa mỉm cười yếu ớt. “Tôi tin rằng em gái mình sẽ ở đó.”

Họ tiếp tục chạy, nhưng tiếng bước chân phía sau vẫn vang vọng, như một lời nhắc nhở rằng họ không đơn độc trong cuộc chiến này. Hòa cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, nhưng quyết tâm không cho phép mình gục ngã.

Một lúc sau, họ dừng lại bên một căn nhà bỏ hoang. “Chúng ta nên nghỉ một chút,” Cường đề nghị. “Tôi cần lấy lại sức.”

“Được,” Hòa đồng ý, nhưng không thể ngừng suy nghĩ về em gái. “Chúng ta không có nhiều thời gian.”

Châu nhìn vào mắt Hòa, thấy được nỗi đau trong đó. “Hòa, hãy nhớ rằng em gái anh cũng đang chờ đợi anh. Chúng ta sẽ không từ bỏ.”

Cảm nhận được sự ấm áp từ những lời nói của Châu, Hòa gật đầu. “Cảm ơn em. Tôi sẽ không để em gái mình thất vọng.”

Họ ngồi lại, nghỉ ngơi một chút trong sự tĩnh lặng, nhưng nỗi lo âu vẫn bao trùm không gian. Mỗi phút trôi qua như một cuộc chiến sinh tồn. Hòa nhắm mắt lại, hình ảnh em gái lại hiện về, và anh biết rằng phải làm mọi cách để cứu cô.

Khi họ chuẩn bị đứng dậy, một tiếng động bất ngờ vang lên. Cánh cửa căn nhà bị đẩy ra, và một nhóm người lạ xuất hiện. Hòa ngay lập tức phản ứng, tay nắm chặt vũ khí.

“Đứng lại!” một trong số họ hô lớn, nhưng Hòa không thể chờ đợi. Anh lao về phía trước, sẵn sàng chiến đấu.

“Đợi đã!” Một giọng nói vang lên, và Hòa nhận ra đó là Hoàng, một thành viên trong nhóm của Châu. “Chúng tôi không phải kẻ thù!”

“Hoàng?” Châu kêu lên, sự hoảng loạn trong giọng nói. “Anh ở đây sao?”

“Chúng ta phải đi ngay,” Hoàng nói, ánh mắt sắc lạnh. “Băng nhóm của Đạt đang tới gần. Họ đã phát hiện ra chúng ta!”

“Chúng ta không thể để họ bắt được em gái anh,” Hòa nói, lòng đầy quyết tâm.

“Đúng vậy,” Hoàng đồng ý. “Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

Hòa gật đầu, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không từ bỏ. Đi thôi!”

Cả nhóm nhanh chóng rời khỏi căn nhà, lòng đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo âu. Họ biết rằng cuộc chiến đang đến gần, và em gái Hòa chính là động lực để họ tiếp tục tiến về phía trước.

Khi họ bước ra ngoài, ánh sáng của hoàng hôn đã tắt hẳn. Bóng tối bao trùm, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa hy vọng vẫn cháy sáng. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, họ sẽ không bao giờ từ bỏ, vì em gái Hòa, vì những gì họ trân quý. Cuộc chiến sinh tồn vẫn tiếp diễn, và họ sẽ chiến đấu đến cùng. TruyenLau

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu