Châu và Hòa lao ra khỏi khu vực chiến đấu, thở hổn hển. Ánh sáng mờ ảo của buổi chiều len lỏi qua những tòa nhà hoang tàn, tạo nên một không khí u ám. Họ tìm được một góc an toàn tạm thời, nơi mà những tiếng bước chân của kẻ thù không còn vang lên.
“Chúng ta phải nghỉ ngơi một chút,” Châu nói, giọng yếu ớt. Cô dựa lưng vào tường, nhắm mắt lại để lấy lại sức.
“Không thể,” Hòa đáp, ánh mắt vẫn sắc lạnh. “Chúng ta không thể dừng lại. Họ sẽ không từ bỏ đâu.”
Châu mở mắt, nhìn Hòa với vẻ trăn trở. “Nhưng… sức lực của chúng ta đang cạn kiệt. Nếu không nghỉ ngơi, chúng ta sẽ không thể tiếp tục.”
“Em gái tôi...” Hòa lẩm bẩm, lòng nặng trĩu. “Tôi không thể dừng lại khi chưa tìm thấy cô ấy.”
Châu cảm nhận được nỗi đau trong giọng nói của Hòa. Cô đã thấy những gì anh đã trải qua, những mất mát mà anh phải gánh chịu. “Tôi hiểu. Nhưng chúng ta cần phải giữ sức. Hãy để tôi chữa trị cho anh trước đã.”
“Chưa phải lúc,” Hòa lắc đầu. “Chúng ta cần phải lên kế hoạch. Có thể bọn chúng đang theo dõi.”
Châu nhìn Hòa, rồi lại nhìn về phía đường phố trống trải. “Nếu chúng ta không đi tiếp, chúng ta sẽ chẳng bao giờ tìm thấy em gái anh. Nhưng chúng ta cũng không thể mạo hiểm thêm nữa.”
Hòa gật đầu, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt anh không hề giảm. “Tôi sẽ không để mất thêm ai nữa.”
Cả hai ngồi im lặng một lát, chỉ nghe thấy tiếng th* d*c của nhau. Châu chợt nhớ đến những kỹ năng của mình. “Hòa, nếu tôi có thể tạo ra một không gian an toàn, chúng ta có thể tạm thời nghỉ ngơi và lên kế hoạch.”
“Được,” Hòa đồng ý, nhưng trong lòng vẫn lo lắng. “Nhưng em phải cẩn thận. Sức mạnh của em không còn nhiều.”
Châu nhắm mắt, tập trung sức mạnh. Một vòng ánh sáng mờ ảo bắt đầu xuất hiện xung quanh họ. Cô cảm nhận được năng lượng đang rút cạn, nhưng không thể dừng lại. “Hãy tin tôi,” cô nói, giọng đầy quyết tâm.
Hòa nắm chặt tay, lòng đầy hy vọng. “Tôi tin. Chúng ta sẽ làm được.”
Châu mở mắt, nhìn thấy ánh sáng đã tạo thành một lớp bảo vệ quanh họ. “Được rồi, giờ thì chúng ta có thể nghỉ ngơi một chút.”
Hòa thở phào, nhưng vẫn không ngừng quan sát xung quanh. “Em hãy kể cho tôi về em gái mình. Cô ấy như thế nào?”“Cô ấy rất thông minh,” Châu bắt đầu, giọng có phần ấm áp hơn. “Cô ấy luôn biết cách giúp đỡ mọi người. Khi tôi còn học y, cô ấy thường đến trường cùng tôi, mang theo những bữa ăn ngon. Cô ấy…”
Hòa nhìn Châu, thấy được nỗi đau trong ánh mắt cô. “Em vẫn còn hy vọng đúng không?”
“Có,” Châu trả lời chắc chắn. “Tôi biết cô ấy vẫn còn sống. Chúng ta sẽ tìm thấy cô ấy.”
“Cảm ơn em,” Hòa thì thầm, lòng cảm thấy ấm áp hơn.
Một lúc sau, không gian xung quanh họ dường như lắng lại. Châu cảm nhận được sức mạnh của mình đang hồi phục. “Chúng ta có thể tiếp tục rồi,” cô nói, tự tin hơn.
“Chúng ta sẽ đi theo hướng nào?” Hòa hỏi, ánh mắt trở lại sắc bén.
“Có thể tìm đến khu vực phía Bắc,” Châu đề xuất. “Nghe nói có một nhóm sống sót đang tập trung ở đó. Họ có thể biết thông tin về em gái anh.”
“Được,” Hòa đồng ý. “Chúng ta sẽ phải đi cẩn thận.”
Châu gật đầu, lòng quyết tâm trỗi dậy. “Chúng ta sẽ không để những điều đã xảy ra làm nản lòng. Hãy nhớ rằng, chúng ta còn nhau.”
“Đúng vậy,” Hòa khẽ mỉm cười, một cảm giác nhẹ nhõm lướt qua. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.”
Họ rời khỏi nơi ẩn náu, bước vào ánh sáng nhạt của buổi chiều. Bước chân của họ vang lên trên những tấm bê tông nứt nẻ, nhưng lòng họ tràn đầy hy vọng. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, họ vẫn quyết tâm tiến về phía trước, không chỉ để tìm kiếm em gái Hòa mà còn để tìm lại chính mình giữa những tàn tích của thế giới đã mất.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau, khiến cả hai giật mình. Hòa quay lại, ánh mắt lộ rõ sự căng thẳng. “Có chuyện gì vậy?”
Châu nhíu mày, cố gắng lắng nghe. “Hình như có ai đó đang đến gần.”
“Chúng ta phải đi ngay bây giờ!” Hòa nói, giọng đầy khẩn trương.
Họ quay lại, chạy về phía trước. Ánh sáng của hoàng hôn dần nhạt đi, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa hy vọng vẫn đang bùng cháy. Cuộc chiến sinh tồn vẫn tiếp diễn, và họ sẽ không bao giờ từ bỏ.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn