Bên Rìa Tận Thế

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bên Rìa Tận Thế

Tác giả : Mẫn Mẫn

Chương 5: Lê Hữu Cường (Nhân vật phụ)

Lê Hữu Cường đứng ở góc căn cứ, ánh mắt nghiêm túc quan sát từng thành viên trong nhóm. Anh cao lớn, lực lưỡng, với khuôn mặt góc cạnh, tạo nên một vẻ ngoài đầy uy quyền. Trong thế giới hỗn loạn này, Cường không chỉ là một kỹ sư cơ khí mà còn là một chỉ huy không thể thiếu. Anh luôn muốn bảo vệ những người yếu thế, nhưng đôi khi, sự độc tài của anh cũng khiến mọi người e ngại.

“Cường, anh có chắc chắn rằng vũ khí mới này sẽ hoạt động không?” Trần Minh Châu hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng. Cô vừa mới phát hiện ra một số vũ khí thô sơ mà Cường chế tạo từ những vật liệu bỏ đi.

“Chắc chắn,” Cường đáp, giọng điệu điềm tĩnh, nhưng trong ánh mắt vẫn có sự kiên quyết. “Chúng ta không có thời gian để thử nghiệm. Nếu chúng ta không mạnh mẽ hơn, chúng ta sẽ không sống sót.”

Nguyễn Văn Hòa, đứng bên cạnh, gật đầu đồng tình. “Chúng ta cần những vũ khí này để đối phó với băng nhóm của Đạt. Họ sẽ không dừng lại cho đến khi chiếm được tất cả nguồn tài nguyên.”

“Nhưng liệu chúng có đủ sức mạnh?” Châu hỏi lại, sự nghi ngờ hiện rõ trên mặt.

Cường quay sang nhìn cô, ánh mắt anh như muốn nói rằng anh hiểu nỗi lo lắng của cô. “Tôi đã dành thời gian để nghiên cứu. Chúng sẽ phát nổ nếu bị kích hoạt đúng cách. Chúng ta chỉ cần có một cơ hội.”

“Cơ hội?” Hòa nhếch môi. “Chúng ta không thể chỉ dựa vào cơ hội. Chúng ta cần phải có chiến lược.”

“Thế giới này không có chiến lược nào cả,” Cường cắt ngang. “Chỉ có sống sót và chiến đấu.”

Châu cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. Cô biết rằng Cường có lý, nhưng cũng cảm nhận được sự độc tài trong lời nói của anh. Họ cần phải tìm ra cách để hợp tác, nhưng Cường luôn muốn kiểm soát mọi thứ.

“Được rồi,” Hòa nói, cố gắng làm dịu tình hình. “Chúng ta hãy thử nghiệm một số vũ khí này trong một cuộc tấn công nhỏ. Nếu chúng hoạt động, chúng ta sẽ có thêm vũ khí cho cuộc chiến lớn hơn.”

Cường gật đầu, sự tán thành của Hòa khiến anh cảm thấy tự tin hơn. “Tốt. Chúng ta sẽ chuẩn bị cho một cuộc tấn công vào băng nhóm của Đạt vào tối nay.”

Khi ánh đèn trong căn cứ dần tắt, cả nhóm bắt đầu chuẩn bị cho cuộc tấn công. Cường đứng ở vị trí chỉ huy, giọng anh vang lên, mạnh mẽ và quyết đoán. “Tôi muốn mọi người tuân thủ đúng kế hoạch. Ai cũng có vai trò của mình. Không có sai sót.”

Châu cảm nhận được nỗi lo lắng trong lòng, nhưng cô biết rằng họ không còn lựa chọn nào khác. Hòa đứng cạnh cô, ánh mắt sắc lạnh, như thể đang chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử.

“Chúng ta sẽ không thất bại,” Hòa nói, giọng anh chắc chắn. “Chúng ta không thể để Đạt chiếm ưu thế. Không chỉ vì chúng ta, mà còn vì những người yếu thế khác.”

Cuộc tấn công bắt đầu. Họ di chuyển qua những con phố hoang tàn, không một âm thanh nào vang lên ngoài tiếng chân bước nhẹ nhàng. Cường dẫn đầu, từng bước đi mạnh mẽ, như một người lính dày dạn kinh nghiệm. Đến nơi, anh ra hiệu cho mọi người dừng lại.

“Tôi sẽ tạo ra một tiếng nổ để gây chú ý,” Cường nói. “Các bạn chuẩn bị sẵn sàng.”Châu nín thở, sự hồi hộp tràn ngập. Cường lấy một thiết bị từ túi, lắp ráp nhanh chóng. Khi âm thanh vang lên, không khí như ngưng đọng. Hòa và Châu lập tức lao vào vị trí chiến đấu, mắt chăm chú vào khu vực mà tiếng nổ phát ra.

Nhưng ngay lúc đó, Cường nhận ra có điều gì đó không đúng. “Cẩn thận!” anh quát, nhưng đã quá muộn. Một nhóm lính của Đạt xuất hiện từ bóng tối, mắt lấp lánh sự tàn nhẫn.

“Chạy đi!” Hòa hô lớn, nhưng Cường đã lao về phía trước, quyết tâm đối đầu với kẻ thù.

“Cường, không!” Châu gào lên, nhưng anh đã quá cuồng nhiệt.

Cuộc chiến bùng nổ trong chớp mắt. Cường sử dụng vũ khí tự chế, từng phát đạn vang lên như tiếng sấm. Hòa và Châu chiến đấu bên cạnh anh, nhưng sự bất ngờ khiến họ chao đảo. Cường không còn thời gian để nghĩ, chỉ biết tiếp tục chiến đấu.

“Chúng ta cần phải rút lui!” Hòa hét lên, nhưng Cường vẫn không chịu dừng lại. Anh đã bị cuốn vào cuộc chiến, không còn nhìn thấy gì ngoài những kẻ thù.

Châu cảm thấy như mọi thứ đang sụp đổ. “Cường, chúng ta không thể thắng nếu cứ ở đây!” cô kêu gọi.

Nhưng Cường chỉ gật đầu, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi kẻ địch. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!”

Cuộc chiến diễn ra ác liệt, Cường chiến đấu như một con thú hoang, nhưng sự kiên trì của anh cũng bắt đầu có dấu hiệu suy yếu. Hòa và Châu phải nhanh chóng tìm cách rút lui, nhưng Cường không cho phép điều đó.

“Đợi đã!” Cường quát, nhưng lúc này, Hòa đã quyết định. “Chúng ta phải đi!”

Cuối cùng, cả nhóm phải lùi lại, nhưng Cường vẫn không rời mắt khỏi kẻ thù. Họ rút lui về căn cứ, nhưng trong lòng mỗi người đều biết, trận chiến này chưa kết thúc. Cường, với sự kiêu hãnh và độc tài, đã tạo nên một tình huống nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Khi họ trở về căn cứ, một không khí nặng nề bao trùm. Cường đứng lặng lẽ, ánh mắt đầy suy tư. Hòa và Châu biết rằng họ cần phải đối mặt với những quyết định khó khăn hơn trong tương lai. Sự phản bội không chỉ đến từ kẻ thù bên ngoài, mà còn từ chính những lựa chọn của họ.

“Chúng ta cần phải thay đổi cách tiếp cận,” Hòa nói, sự kiên quyết trong giọng nói. “Nếu không, chúng ta sẽ không sống sót.”

Cường nhìn vào mắt Hòa, rồi gật đầu. “Tôi sẽ xem xét lại.”

Nhưng trong lòng, anh biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Họ phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ hơn, và mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu