Bên Rìa Tận Thế

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bên Rìa Tận Thế

Tác giả : Mẫn Mẫn

Chương 7: Nguyễn Thị Lan (Nhân vật phụ)

Nguyễn Thị Lan đứng nép sau một mảng tường gạch vỡ, mắt chăm chú quan sát những gì đang diễn ra trước mặt. Khu ổ chuột mà cô gọi là nhà, luôn đầy rẫy âm thanh của sự sống và cái chết. Cô nhỏ nhắn, tóc ngắn, thường mặc những bộ quần áo cũ kỹ, nhưng sự quyết đoán trong ánh mắt cô không hề che giấu.

Mỗi ngày, Lan đều phải tìm kiếm thức ăn, nước uống và đôi khi cả những thứ cần thiết để sống sót. Cô đã học được cách sinh tồn từ nhỏ, khi mà cuộc sống trong khu ổ chuột không cho phép ai yếu đuối. Hôm nay, một nhóm người lạ đã xuất hiện, khiến bầu không khí nơi đây thêm phần căng thẳng. Cô cố gắng không để họ phát hiện ra mình, nhưng lòng hiếu kỳ khiến cô không thể rời mắt khỏi họ.

“Cô bé, đừng có đến gần!” Một giọng nói cất lên, làm Lan giật mình. Đó là một người đàn ông cao lớn, khuôn mặt lộ rõ sự nghiêm nghị. Cô nhận ra anh ta là một trong những kẻ đi cướp, thường lảng vảng quanh khu này. Lan biết rằng nếu để họ phát hiện, cô sẽ không có cơ hội nào để thoát thân.

Cô lặng lẽ lùi lại, nhưng trong lòng lại không thể không lo lắng cho những người khác. Khu ổ chuột này là nơi mà mọi người đều phải dựa vào nhau để sống sót. Nếu như những kẻ này có ý định xấu, mọi thứ sẽ trở nên hỗn loạn.

Khi đêm buông xuống, Lan quyết định ra ngoài để tìm kiếm thức ăn. Cô di chuyển nhẹ nhàng, như một bóng ma giữa những căn nhà hoang tàn. Đôi mắt sáng ngời, Lan nhanh chóng tìm được một vài chiếc hộp thực phẩm bỏ đi, và cô biết rằng mình đã may mắn. Nhưng khi đang chuẩn bị quay trở về, cô nghe thấy tiếng động lạ từ phía sau.

“Cô bé, đứng lại!” Một giọng nói vang lên, và Lan cảm thấy tim mình thắt lại. Những kẻ cướp đã phát hiện ra cô. Không còn thời gian để suy nghĩ, Lan liền chạy.

Chạy, chạy mãi, cô tìm đến một con hẻm nhỏ, nơi mà cô có thể trốn tránh. Cô ngồi thụp xuống, th* d*c, lắng nghe âm thanh từ phía sau. Những bước chân dần xa, nhưng cô vẫn không dám chắc. Sự nhút nhát trong cô trỗi dậy, nhưng một phần khác lại thôi thúc cô phải đứng lên, phải làm điều gì đó.

Khi mọi thứ đã yên tĩnh, Lan quyết định trở về. Cô không thể để những người xung quanh phải chịu đựng vì sự yếu đuối của mình. Về đến nơi, cô thấy những người hàng xóm của mình đang lo lắng, ánh mắt họ tràn đầy hy vọng khi nhìn thấy cô.

“Cảm ơn trời, Lan đã trở về!” Một bà lão nói, giọng run rẩy.

Lan chỉ mỉm cười, nhưng trong lòng cô biết rằng cuộc sống trong khu ổ chuột này không bao giờ dễ dàng. Mọi người cần phải đoàn kết hơn bao giờ hết để sống sót giữa những nguy hiểm đang rình rập.

Khi đêm khuya, Lan nằm trằn trọc không ngủ. Cô nhớ lại những gì đã trải qua, những cuộc chiến sinh tồn của chính mình và của những người xung quanh. Cô tự hỏi liệu có ai đó sẽ đến cứu họ, hay họ sẽ mãi mãi phải sống trong những ngày tháng tăm tối này.

Ngày hôm sau, Lan quyết định sẽ không chỉ là người sống sót mà còn là người giúp đỡ những người khác. Cô bắt đầu nghĩ đến việc tập hợp những người xung quanh lại, tạo thành một nhóm hỗ trợ. Có thể, chỉ có như vậy họ mới có thể đứng vững trước những kẻ thù bên ngoài.Thời gian trôi qua, Lan đã cùng những người bạn trong khu ổ chuột thực hiện những cuộc giao dịch nhỏ với nhau, chia sẻ thức ăn và nước uống. Dần dần, họ trở thành một tập thể mạnh mẽ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Một buổi sáng, khi Lan đang tìm kiếm thức ăn, cô gặp một người đàn ông cao lớn. Anh ta có vẻ nghiêm nghị nhưng lại toát ra một khí chất mà Lan cảm thấy quen thuộc. Đó chính là Nguyễn Văn Hòa, người mà cô đã nghe nói đến trong những câu chuyện.

“Hòa, phải không?” Lan hỏi, lòng hồi hộp.

“Đúng vậy,” Hòa đáp, ánh mắt sắc lạnh nhưng có chút ấm áp. “Nghe nói về cô. Tôi cần sự giúp đỡ của cô.”

Lan ngạc nhiên, nhưng cũng cảm thấy phấn khích. Đây là cơ hội để cô không chỉ sống sót mà còn có thể góp sức vào cuộc chiến lớn hơn. Hòa giải thích về băng nhóm tàn ác đang lảng vảng quanh đây và nhu cầu cần thiết phải bảo vệ những người yếu thế.

“Cô có kỹ năng sinh tồn rất tốt,” Hòa nói. “Chúng tôi cần những người như cô trong nhóm.”

Lan cảm thấy lòng mình rạo rực. Đây chính là thời điểm mà cô chờ đợi. Cô không chỉ muốn sống sót mà còn muốn làm điều gì đó có ý nghĩa. Quyết tâm trong cô bùng lên mạnh mẽ.

“Được, tôi sẽ giúp các anh,” cô đáp, giọng đầy quyết đoán.

Hòa mỉm cười, và điều đó khiến Lan cảm thấy tự tin hơn. Cô biết rằng mình đã quyết định đúng, và giờ đây, cuộc sống của cô sẽ không chỉ là chiến đấu cho bản thân mà còn là chiến đấu cho những người khác.

Khi họ quay trở lại khu ổ chuột, Lan cảm nhận được sự thay đổi. Một phần không khí nặng nề đã được thay thế bởi niềm hy vọng. Họ bắt đầu lên kế hoạch cho những cuộc chiến sắp tới, chuẩn bị cho những thử thách mà họ sẽ phải đối mặt.

Lan biết rằng đây mới chỉ là bắt đầu. Những kẻ thù bên ngoài sẽ không dễ dàng từ bỏ, nhưng với sự đoàn kết và quyết tâm, họ sẽ có cơ hội để sống sót. Cô chỉ hy vọng rằng, trong cuộc chiến này, họ sẽ không phải chịu thêm bất kỳ mất mát nào nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu