Con Gái Út Nhà Nông: Dùng Hệ Thống Mỹ Thực Phát Tài

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Con Gái Út Nhà Nông: Dùng Hệ Thống Mỹ Thực Phát Tài

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 102

 

Trộn nhân xong, nàng cán vỏ bánh, nương thân nàng gói, không lâu sau đã gói được mấy xửng bánh chẻo tròn trịa, mập mạp như thỏi nguyên bảo.

 

Đợi đến khi cữu cữu bọn họ trở về, những chiếc bánh chẻo nóng hổi vừa ra lò. Nhân lúc nương thân nàng luộc bánh, Tô Tiểu Noãn lại giã tỏi, cho thêm chút giấm và chút dầu mè vào.

 

Triệu Văn Hải rửa tay xong trở về, nhìn thấy những chiếc bánh chẻo như nguyên bảo vỏ mỏng nhân đầy kia, kích động lập tức múc một bát ngồi xổm xuống ăn.

 

Cắn một miếng, hai mắt Triệu Văn Hải trợn tròn, nước cốt tươi ngon ngay lập tức tràn đầy khoang miệng, thơm đến mức muốn c.ắ.n cả lưỡi, ngon không tả nổi.

 

Ngay cả Tô Tài, Tô Quảng bọn họ đang ngồi xổm bên cạnh ăn cũng ‘xì xụp xì xụp’, bị bỏng đến hít hà nhưng không nỡ nhả ra.

 

Ai nấy đều kêu lên: “Thơm quá, thơm quá, thực sự quá ngon rồi.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tô Tiểu Noãn đưa chén tỏi giấm đã pha cho cữu cữu bọn họ, mỗi người một đĩa nhỏ, bảo họ chấm ăn.

 

Chấm ăn càng khiến họ không thể ngừng lại, ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Mỗi người đều ăn no căng bụng.

 

Tô Tiểu Noãn cũng ăn một bát rưỡi, đã lâu không ăn, đột nhiên được ăn, phải nói là thực sự quá ngon, ngay cả nàng cũng ăn đến no.

  Website TruyenLau.com

Triệu Văn Hải cũng xoa xoa bụng, vẫn thèm thuồng nhìn nồi bánh chẻo, nhưng thực sự không thể ăn thêm được nữa.

 

Mấy ngày nay đại cữu cữu của nàng đều tá túc tại đây.

 

Tô Tiểu Noãn nghĩ y mấy ngày nay quả thực vất vả rồi, muốn để cữu cữu về nhà thăm nom, ngày mốt lại đến.

 

Cũng tiện thể để y mang số bánh chẻo này về cho bà ngoại và ông ngoại nếm thử.

 

Nàng và nương thân nàng gói rất nhiều, vốn dĩ là nghĩ khó khăn lắm mới được ăn bánh chẻo một lần, một phần để cữu cữu mang về nhà bà ngoại ông ngoại, một phần mang lên trấn cho tỷ tỷ và tiểu cữu cữu bọn họ.

 

Nhà lồng trồng rau thì giao cho Tô Tài mấy người bọn họ trông coi.

 

Tô Tiểu Noãn tìm một cái chậu sứ lớn đựng bánh chẻo, bên ngoài bọc bằng vải sạch.

 

Để cữu cữu nàng mang về.

 

Triệu Văn Hải vốn dĩ cảm thấy không cần về, nhưng quan trọng là món bánh chẻo thơm ngon này, y cũng muốn để cha nương mình nếm thử, cũng là tấm lòng của Noãn nhi và tỷ tỷ y.

 

Đợi cữu cữu nàng đi rồi, Tô Tiểu Noãn liền cùng nương thân nàng xách phần còn lại lên trấn.

 

Vừa lúc trong cửa hàng đang bận rộn nên mọi người đều chưa kịp ăn cơm.

 

Tô Tiểu Noãn đưa bánh chẻo cho tiểu cữu cữu bọn họ, mấy người cũng kích động không thôi.

 

Tiểu cữu cữu múc một bát bưng ra quầy phía trước ăn, vừa ăn một cái cũng kinh ngạc không thôi, chiếc bánh chẻo này, cũng quá ngon rồi, ngon hơn tất cả bánh chẻo mà y từng ăn.

 

Đến cả tỷ tỷ nàng và Tô Cẩm đều ăn uống ngon lành, khiến vài vị khách thấy họ ăn quá thơm ngon, liền ghé đầu nhìn xem, thì ra là sủi cảo. Không kìm được lòng mà hỏi một câu.

 

"Thật sự ngon đến thế sao? Có thể cho tại hạ nếm thử một chiếc không?"

 

Tô Uyển cũng không phải người nhỏ nhen, vả lại vị khách này cũng là khách quen ở tiệm nhà mình. Liền dùng chiếc đĩa nhỏ múc ba bốn chiếc sủi cảo đưa cho hắn.

 

Người kia nghĩ thầm, chẳng phải chỉ là sủi cảo thôi sao, hắn cũng đâu phải chưa từng nếm qua, sao vị chủ quán này lại ăn ngon miệng đến thế. Hắn ôm theo thái độ bán tín bán nghi, gắp một chiếc bỏ vào miệng, lập tức "Ưm?" một tiếng, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ.

 

"Ngon quá ngon quá, thật sự là quá đỗi ngon lành!"

 

Các vị khách khác quen biết với hắn thấy thế, cũng không nhịn được gắp lấy sủi cảo trong đĩa của hắn.

 

"Ngon quá!"

 

"Đúng vậy, sao lại ngon đến thế chứ!"

 

"Phải đó, quá ngon rồi còn gì!"

 

Lập tức trong tiệm vang lên vài tiếng khen ngợi.

 

Người ăn đầu tiên cuống quýt cả lên.

 

"Ấy ấy ấy ~ Sủi cảo của ta, bị các ngươi ăn hết rồi!"

 

Tô Tiểu Noãn cũng không nhịn được cười.

 

Hắn vẻ mặt đau khổ bưng chiếc đĩa không chạy đến quầy hàng.

 

"Chủ quán, đồ ăn các vị làm thực sự quá ngon, sủi cảo này cũng ngon, có thể thêm sủi cảo vào thực đơn được không?"

 

Những người không ăn, và những kẻ thèm thuồng chưa được nếm thử, nghe vậy cũng nhao nhao lên kêu gọi.

 

"Đúng vậy, chủ quán, sủi cảo ngon thế này, các vị cũng nên bán đi thôi!"

 

"Phải đó, chủ quán, cũng nên cho bọn ta nếm thử chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

nương thân Tô Tiểu Noãn nghe vậy cũng hết sức kích động, liền đẩy nhẹ cánh tay khuê nữ.

 

"Noãn nhi, cứ bán đi con, ta có thể gói!"

 

Tô Tiểu Noãn nhìn thấy dáng vẻ nôn nóng của nương thân, cười khẽ.

 

Nàng hắng giọng, lớn tiếng nói.

 

"Kính thưa chư vị, tiệm thịt kho của chúng ta, chỉ bán đồ kho, không bán sủi cảo."

 

Mọi người nghe xong, lập tức lộ rõ vẻ thất vọng.

 

Nhưng Tô Tiểu Noãn lại tiếp lời.

 

"Vài ngày nữa, tiệm sẽ ra mắt vài món mới, đến lúc đó sẽ mời các vị khách đến dùng thử miễn phí!"

 

"Oa!"

 

Tất cả mọi người đều sôi trào!

 

"Tuyệt quá! Tuyệt quá! Ta thích nhất món thịt kho ở tiệm này!"

 

"Phải đó, phải đó, lại sắp có đồ ăn ngon rồi! Thật tuyệt vời!"

 

Tô Tiểu Noãn nghĩ rằng đã đến lúc thêm chuỗi món thịt kho Vịt Đen vào thực đơn!

 

Nàng muốn biến Thiên Hạ Đệ Nhất Kho trở thành một chuỗi cửa hàng nhượng quyền khắp cả nước.

 

Hiện tại, chủ sạp thịt đều đưa đến cho họ nửa con heo cùng vài bộ lòng heo vào mỗi buổi chiều, lần này đến, Tô Tiểu Noãn đã dặn hắn ta một chậu tiết heo.

 

Lát nữa về có thể làm món Huyết Vượng (tiết canh xào cay) để ăn.

 

Buổi tối đóng cửa hàng, cả nhà nàng cùng nhau về Thượng Điền thôn.

Hạt Dẻ Nhỏ

 

Vừa mới vào sân, Tô Tiểu Noãn đã chạy ngay vào phòng bếp xem giá đỗ của mình.

 

Nàng mở nắp lồng tre, vén lớp vải ẩm bên trên ra, quả nhiên thấy bên dưới từng khay giá đỗ đã nảy mầm tươi tốt.

 

Tỷ tỷ nàng đi vào, nhìn thấy những hạt đậu nhỏ có chân này, kinh ngạc vô cùng.

 

"Muội muội, muội đang làm cái gì thế này?"

 

Tô Tiểu Noãn cười tinh ranh, nói.

 

"Tỷ tỷ, cái này gọi là giá đỗ, tỷ cứ chờ mà ăn món ngon đi."

 

Tô Tiểu Noãn ra sân hái vài quả ớt, lại đến cây hoa tiêu phía sau nhà cắt một ít hoa tiêu, suy nghĩ một lát rồi cắt thêm không ít tiêu xanh.

 

Món Huyết Vượng nàng làm phải tê cay mới ngon.

 

Nàng bảo tỷ tỷ giúp mình nhóm lửa, bắc nồi khác lên hấp cơm trắng.

 

Nàng liền bận rộn làm món Huyết Vượng của mình.

 

Trước tiên cắt tiết heo thành miếng nhỏ.

 

Rửa sạch nồi, thêm nước lạnh, cho tiết heo vào đun sơ qua một chút, để nó săn lại.

 

Bởi vì tiết heo quá mềm, không thể xào trực tiếp, nếu không sẽ bị nát, cũng không thể đun sôi với lửa lớn, nếu không sẽ tạo ra toàn bộ lỗ khí.

 

Vì vậy, Tô Tiểu Noãn bảo tỷ tỷ đừng đun lửa quá lớn, đợi tiết heo vừa chín tới thì vớt ra, cho vào nước lạnh ngâm một lát.

 

Nhân cơ hội này, Tô Tiểu Noãn rửa sạch giá đỗ để dùng sau, hành, cần tây rửa sạch cắt khúc nhỏ, gừng, tỏi rửa sạch băm nhuyễn.

 

Đợi nồi nóng, Tô Tiểu Noãn không cho dầu, mà cho ớt, hoa tiêu và tiêu xanh vừa hái vào xào cho thơm, sau đó lấy ra băm nhuyễn.

 

Nàng lại cho vào nồi một muỗng lớn mỡ heo, đợi dầu nóng, cho hơn nửa thìa tương ớt được nấu theo công thức tương ớt mà nàng đã tạo ra từ hệ thống hai hôm trước.

 

Xào cho ra dầu đỏ, ngay sau đó cho hành, gừng, tỏi vào phi thơm, rồi cho giá đỗ và cần tây vào.

 

Xào vừa chín tới, bắc ra cho vào tô canh.

 

Cuối cùng trong nồi còn lại dầu, lại thêm hơn nửa thìa tương ớt xào thơm, thêm chút nước không gian, cho tiết heo vào nấu chín.

 

Nêm muối và Siêu cấp Thập Tam Hương, rồi múc vào tô đã có sẵn rau lót.

 

Rắc ớt băm, hoa tiêu băm đã xào và một phần tỏi băm lên trên, đun dầu nóng rồi rưới lên là hoàn thành.

 

Chỉ trong chốc lát, hương thơm đã lan tỏa khắp sân.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu