Ác tâm
Lại gần, lại gần, càng gần hơn nữa, ngay khi nàng ta vừa chạm vào dây cương, liền mạnh mẽ kéo một cái.
Phong Linh đang khó chịu, bị cú kéo này tác động.
“Ộc~~~~~~~~”
Một tiếng ợ dài và vang dội bật ra.
Phụt thẳng vào khuôn mặt kích động vặn vẹo của Triệu Tiểu Lan.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Triệu Tiểu Lan không hề đề phòng, chỉ cảm thấy một cơn bão kinh tởm và tanh hôi khủng khiếp, mang theo cả cỏ khô, trực tiếp đập thẳng vào mặt nàng ta.
Gió thổi khiến tóc tai nàng ta bay loạn xạ, đôi môi phồng lên, để lộ hàm răng trắng và nướu hồng, trong đó còn kẹt không ít vụn cỏ khô dính trên nướu.
Website TruyenLau.com
Cơn bão này thổi vào mặt nàng ta trọn một phút.
Cái mùi kinh tởm đó, Triệu Tiểu Lan như cảm thấy nó đã luồn qua kẽ răng thổi thẳng vào dạ dày.
Gió vừa ngừng, nàng ta “Oẹ ~” một tiếng, mắt trợn ngược, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Còn Phong Linh, sau khi ợ được cái rắm này, cuối cùng cũng thấy thoải mái.
Lúc này nó cảm thấy mình tai thính mắt tinh hơn nhiều, vui vẻ hít một hơi thật to, cúi đầu tiếp tục ăn cỏ.
Nhưng Triệu Tiểu Lan lại vừa vặn ngã xuống trước mặt con tiểu công ngưu.
Cũng trách nàng ta số xui, nàng ta vốn dĩ còn mang theo túi hương mà ngựa và bò thích nhất để dụ ngựa ngoan ngoãn đi theo.
Lúc nãy nàng ta thuận tay nhét vào trong áo trước ngực.
Tiểu công ngưu ngửi thấy một mùi hương khiến nó đặc biệt thích thú và phát cuồng.
Nó ngửi ngửi người đang nằm ngã trước mặt, đúng rồi, mùi vị phát ra từ n.g.ự.c nàng ta.
Thế là nó vui vẻ dùng đầu húc, lưỡi liếm, cuối cùng cũng húc mở được vạt áo của nàng ta.
Lộ ra chiếc yếm màu hồng bên trong. Nhưng nó vẫn chưa tìm thấy mùi hương đó ở đâu, liền tiếp tục húc và liếm.
Lần này, chiếc yếm bị ràng buộc cũng bị nó húc tung. Triệu Tiểu Lan cứ thế nằm đó với thân thể phơi bày, hoàn toàn bất tỉnh.
Không lâu sau, có người trong làng ra ngoài đi ngang qua, nhìn thấy cảnh tượng này, liền sợ hãi la lớn gọi người đến.
Nhiều dân làng tưởng xảy ra chuyện gì, cũng lũ lượt chạy ra xem, rồi họ chứng kiến cảnh tượng chấn động này.
Triệu Tiểu Lan nằm đó với n.g.ự.c áo rộng mở, tiểu công ngưu cúi đầu húc loạn xạ, thỉnh thoảng còn dùng lưỡi l.i.ế.m qua.
Nhiều phụ nữ cảm thấy không dám nhìn, không ít nam nhân thì cười cợt bỉ ổi.
Cuối cùng Tôn Như Ý tìm một mảnh vải rách định đắp lên cho nàng ta, vừa tiến lại gần, nàng ta đã không nhịn được mà “Oẹ ~”.
Bữa trưa vừa ăn vào đã nôn ra hết, Tôn Như Ý hoảng hốt ném mảnh vải rồi chạy đi.
Lưu Thị hiếu kỳ không chịu nổi, giữ lấy Tôn Như Ý đang định chạy về nhà.
“Như Ý, con sao vậy?”
“Nương ~ oẹ ~ không được rồi!”
Tôn Như Ý giãy ra khỏi tay Lưu Thị, vội vàng chạy về nhà.
Lưu Thị càng thêm tò mò, nàng ta cũng không muốn Triệu Tiểu Lan cứ nằm chình ình trước cửa nhà mình như vậy.
Vội vàng bước tới, muốn nhặt mảnh vải vừa bị Tôn Như Ý ném xuống đất đắp lên cho Triệu Tiểu Lan.
Vừa cúi xuống, nàng ta đã ngửi thấy một luồng hôi thối kinh khủng, xộc thẳng vào mũi.
“Oẹ ~”
Lưu Thị cũng bịt miệng chạy đi.
Lúc này mọi người đều hiếu kỳ.
Vài phụ nữ khác cũng nhao nhao muốn xông đến xem.
“Oẹ ~” “Oẹ ~” “Oẹ ~”
Có thể nói là tất cả đều thất bại t.h.ả.m hại.
Cuối cùng không còn cách nào, đành phải gọi gã nam nhân ốm yếu của Triệu Tiểu Lan đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gã vừa nhìn thấy bộ dạng của Triệu Tiểu Lan, sắc mặt lập tức tái xanh, dùng khăn bịt mũi đi đến, đắp áo cho nàng ta.
Sau đó đợi khoảng nửa canh giờ, khi mùi hương đã tản đi bớt, gã mới kéo nàng ta về.
Tô Tiểu Noãn đại khái đã biết chuyện gì xảy ra. Lúc nãy Tiểu Tiên Đậu nói cho nàng biết tác dụng phụ của Nhĩ Thông Mục Minh Đan đột nhiên xuất hiện, nghĩa là có người đã ăn nó.
Nàng nhớ rõ lúc nàng đi, viên đan d.ư.ợ.c kia hình như lăn đến trước mặt Phong Linh.
Rất có khả năng là Phong Linh đã ăn viên đan dược. Còn Triệu Tiểu Lan lại nảy sinh ý đồ xấu, chọc ghẹo Phong Linh không thành, trái lại còn bị Phong Linh xông hơi cho ngất xỉu.
Còn về việc nàng ta lại nằm phơi bày thân thể bị tiểu công ngưu húc, thì chẳng ai biết được.
Tô Tiểu Noãn vì ý nghĩ không đứng đắn trong đầu mà đỏ mặt, dù sao là một người hiện đại, nhiều hành vi nàng cũng từng thấy trên mạng.
Không được không được, không thể nghĩ lung tung, nàng vội vàng lắc lắc đầu.
Ở đây đã lâu, cả nhà cũng nên về rồi.
Sau khi chào tạm biệt nhà họ Triệu, Tô Như vẫn là người đ.á.n.h xe ngựa đưa mọi người về.
Nhưng Tô Như lại gặp phải một tai ương lớn.
Chỉ nghe chàng không ngừng nói, Phong Linh có lẽ đã ăn phải thứ dơ bẩn nào đó, quá hôi thối, về nhà phải đ.á.n.h răng cho nó.
Tô Tiểu Noãn nghe xong, không nhịn được vùi mặt vào cánh tay cười đến co giật.
Tô Lăng và Triệu thị cũng đồng tình với lời Tô Như nói, bởi vì mùi hôi đó, ngay cả trong thùng xe cũng ngửi thấy.
Hạt Dẻ Nhỏ
Triệu thị cau mày bịt mũi, khẽ nói.
“Phong Linh đúng là ăn đồ dơ rồi, hôi quá.”
Ha ha ha, Tô Tiểu Noãn cảm thấy mình sắp cười ngất đến nơi.
Về đến nhà, Tô Như vội vàng đi tắm, rồi lại xách nước đến chuồng ngựa.
Còn Phong Linh đã phải chịu đựng sự hành hạ ra sao thì Tô Tiểu Noãn không quan tâm nhiều nữa.
Đợi qua rằm tháng Giêng, kế hoạch mua nhà ở quận lỵ cũng cần phải được thực hiện.
Hôm nay, Tô Tiểu Noãn cùng mọi người sắp xếp mọi thứ ổn thỏa. Hoàng chưởng quỹ lại thanh toán bạc cho nàng, bao gồm cả tiền rau củ trái mùa và tiền lãi của cửa hàng, đều được thanh toán rõ ràng.
Về sau, sẽ tính toán theo tháng, Tô Như sẽ đến lấy sổ sách một tháng một lần, rồi mang đến quận lỵ.
Tô Tiểu Noãn bây giờ thật sự có thể nói là tài sản dư giả. Trong không gian của nàng, chưa kể sính lễ Nam Cung Dục đưa, chỉ riêng tiền bạc đã có khoảng sáu bảy vạn lạng, còn có cả trăm lạng vàng do Hoàng thượng ban tặng.
Hai ngày trước, Lục Văn Vũ phái người đến báo cho nàng biết rằng các cửa hàng Thiên Hạ Đệ Nhất Lỗ ở các quận huyện của Đại Khánh cũng đã lần lượt khai trương.
Chàng còn đưa cho nàng một chiếc ấn chương bằng ngọc ấm làm tín vật.
Đây chính là thân phận Đông gia của nàng.
Tô Tiểu Noãn cất chiếc ấn chương này vào trong không gian, để chung với khế ước.
Sau đó, vài người thu dọn đồ đạc, để Tô Như và Tô Ý đ.á.n.h xe ngựa, mang theo Đông Châu và Tiêu Viêm, rồi khởi hành.
Chuyến đi này dài hơn dự kiến.
Từ Thượng Điền Thôn đến quận lỵ, cả ngày ngồi xe ngựa, trời vừa chập tối mới đến nơi.
Đã quá muộn, không tiện dò hỏi gì, Tô Tiểu Noãn liền bảo Tô Như tìm một quán trọ tươm tất, cả nhà ở lại đó một đêm.
Thuê bốn gian thượng phòng.
Tô Tiểu Noãn và Đông Châu một gian, tỷ tỷ và nương nàng một gian, Tô Lăng và Tiêu Viêm một gian, Tô Như và Tô Ý một gian.
Ban đầu Tô Tiểu Noãn muốn mỗi người một phòng, nhưng nương nàng không đồng ý, cho rằng ra ngoài nên tiết kiệm một chút.
Tô Tiểu Noãn cũng không bận tâm, khi khó khăn cả nhà bọn họ còn từng chen chúc trong một căn nhà rách nát.
Nàng đành theo ý nương mà thuê bốn phòng.
Quán trọ ở quận lỵ quả thực rất tốt, những thượng phòng này đều có một giường và một cái sạp, còn có một buồng tắm được ngăn cách.
Tô Tiểu Noãn vốn nghĩ giường lớn, nàng và Đông Châu ngủ chung trên giường, nhưng Đông Châu lại không chịu, nhất quyết muốn ngủ trên sạp. Tô Tiểu Noãn đành chiều ý nàng ta.
Sáng hôm sau ăn sáng xong, Tô Tiểu Noãn và ca ca dò hỏi chưởng quỹ quán trọ về nha hàng (công ty môi giới nhà đất). Chưởng quỹ nói nha hàng tốt nhất ở quận lỵ là Nha hàng Ngô Ký, loại nha hàng này khá chính quy, không có chuyện lừa đảo.
Thế là Huynh muội hai người Tô Tiểu Noãn cảm tạ chưởng quỹ, rồi theo lời chàng mà đi đến Nha hàng Ngô Ký.
Con Gái Út Nhà Nông: Dùng Hệ Thống Mỹ Thực Phát Tài
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.