Đêm Tuyết Rơi Năm Ấy

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Đêm Tuyết Rơi Năm Ấy

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1

Cuối tuần, ở trung tâm thương mại, từ xa tôi đã thấy Lục Khuê Chi. Lúc tôi vui vẻ vẫy tay chào anh ta nhưng lại thấy phía sau anh ta còn có Dịch Dữ Ngữ đang bám theo.

Đó là con gái của người giúp việc nhà anh ta, đang ở nhờ nhà anh ta.

“Chẳng phải đã nói,” tôi nắm tay anh ta, nói khẽ, “Chỉ có anh và em thôi sao?”

Tôi muốn cùng anh ta chúc mừng sinh nhật nên cũng đã đợi từ lâu.

Ngày thường, anh ta và Dịch Dữ Ngữ học cùng trường, cùng lớp, lại còn cùng nhau đi học, có thừa cơ hội gặp nhau. Tôi thì lại không, vì tôi học ở trường nữ sinh.

“Cô ấy ở nhà sẽ buồn chán.”

Lục Khuê Chi xoa đầu tôi.

Cũng phải.

Cô ta mới đến đây nên chưa có nhiều bạn.

Tôi bước tới khoác tay Dịch Dữ Ngữ.

“Hôm nay thấy gì muốn mua thì cứ mua, tôi tặng cô!”

Cô ta nhìn Lục Khuê Chi một cái, rồi cúi đầu, đáp nhẹ nhàng: “Ừ.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tôi chọn vài bộ quần áo.

Trong chiếc gương toàn thân, Lục Khuê Chi với dáng cao ráo, đôi chân dài, thu hút ánh nhìn của người qua đường.

“Nhìn gì thế?”

Anh nhướng mày, gặp ánh mắt tôi, giọng điệu thờ ơ.

“Lục Khuê Chi, anh thấy cái sofa kia đẹp không?”
TruyenLau
Tôi chỉ vào chiếc sofa sau lưng anh.

“Chúng ta cũng mua kiểu này nhé.”

Tôi và Lục Khuê Chi lớn lên bên nhau, hai gia đình thân thiết.

Cùng nhau ra nước ngoài học đại học là ước hẹn từ nhỏ của chúng tôi, gia đình cũng đã mua sẵn căn hộ cho chúng tôi ở nước ngoài rồi.

“Ừ, anh cũng thích.”
Website TruyenLau.com
Anh đặt tay lên vai tôi, cúi đầu liếc nhìn những bộ quần áo tôi đang cầm.

“Cái này không được.”

“Tại sao không được?” tôi hỏi.

Anh có sự chiếm hữu kỳ lạ ở một số chỗ.

“Hai người sẽ đi du học à?”

Dịch Dữ Ngữ đứng sau lưng chúng tôi.

“Đúng vậy,” tôi cười tươi, “Từ trung học cơ sở tôi đã nỗ lực vì mục tiêu này, cuối cùng sắp đạt được rồi.”

Nghe vậy, ánh mắt cô ta lại nhìn vào chiếc sofa.

Chỉ trong khoảnh khắc, cô ta lấy đi bộ quần áo tôi thích: “Tôi có thể thử cái này không?”

Tôi dừng lại, cũng không chấp nhặt, chỉ là một bộ quần áo thôi mà.

“Được chứ.”

Trong phòng thử đồ, tôi nhanh chóng thử vài bộ nhưng không hài lòng cái nào.

Vừa định kéo rèm ra, tôi nghe thấy giọng của Dịch Dữ Ngữ từ phòng bên cạnh.

“Anh ơi, giúp em với.”

Giọng cô ta mềm mại.

Tôi còn thiệt lòng nghĩ là cô ta đang hỏi tôi, nhiệt tình thò đầu ra, “Kéo không được à? Để tôi vào giúp.”

Bên trong im lặng.

Rèm cửa hơi rung, cô ta thở dốc, chỉ nói một câu: “Không sao đâu.”

Lúc thanh toán, tôi không chọn được bộ nào, còn cô ta chọn được một bộ.

Tôi theo thói quen rút thẻ của Lục Khuê Chi ra rồi quẹt thẻ.

Trên đường về, tài xế đến đón chúng tôi

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu