Đêm Tuyết Rơi Năm Ấy

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Đêm Tuyết Rơi Năm Ấy

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 15

“Thời Thời, tìm một chiếc ghế sofa ngồi xuống.”

Bố tôi đã nhảy lầu, vài tuần trước.

Không chỉ bị lừa hết tiền, ông còn nợ nần chồng chất, trong đó có cả tiền của mẹ tôi và ông ngoại.

Mẹ tôi bị tái phát bệnh tim.

Cả kỳ nghỉ đông, anh trai tôi ngoài việc tìm cách trả nợ, còn phải chăm sóc mẹ tôi trong bệnh viện, và phải đối mặt với các vụ kiện liên quan do bố tôi để lại.

Toàn bộ sự việc, chỉ vài câu đã kể hết.

Tôi muốn nói điều gì đó, nhưng không thể thốt ra lời nào.

Lâu lắm, Hàn Chính mới hỏi tôi: “Có thể cho tôi số điện thoại của Tô Minh Lị không?”

Tô Minh Lị đã từ siêu thị về nhà.

Cô ấy nói, khi nhìn thấy tôi, trông tôi ngơ ngác.

Điện thoại của Hàn Chính vẫn chưa cúp, suốt năm tiếng đồng hồ.

Anh ấy muốn đảm bảo rằng Tô Minh Lị đã về thì anh mới cúp máy.

Tô Minh Lị không thể hỏi tôi có ổn không, cô ấy đã ở bên tôi nửa ngày, chỉ hỏi một câu: “Cậu có muốn về nhà không?” TruyenLau.com

Cô ấy nói, vé máy bay quá đắt, kỳ nghỉ đông cô ấy không về mà ở lại làm thêm, dành dụm đủ tiền về nhà vào mùa hè.

“Mình sẽ mua vé máy bay cho cậu, cậu về nhà đi.” Cô ấy ôm tôi.

Tôi nghẹn ngào: “Anh trai mình cần mình.” TruyenLau

Bảy giờ rưỡi tối, tôi nhận được cuộc gọi từ anh trai.

“Thời Thời, anh sẽ tìm cách lo học phí cho em.”

Giọng anh trở nên mệt mỏi và xa lạ.

Lần cuối cùng tôi gọi cho anh, anh còn ở Las Vegas.
Website TruyenLau.com
“Anh, em sẽ bỏ học, em muốn về nước.”

Anh phản đối: “Em về cũng không giúp được gì cho anh.”

“Giúp được chút nào hay chút đó, em sẽ về chăm sóc mẹ.”

Anh và tôi cãi nhau to.

Trước khi cúp máy, anh chỉ nói hai câu, “Anh đã bỏ học rồi, em phải tiếp tục học.”

“Thời Thời, cuộc đời em mới chỉ bắt đầu.”

Tôi uống melatonin, ép mình phải ngủ.

Sáng hôm sau thức dậy, tôi bắt đầu tìm cách kiếm tiền.

Bán quần áo, trang sức, xin vay và làm trợ giảng ở trường.

Bạn bè xung quanh giúp đỡ tôi một cách kín đáo, tôi đều chuyển hết tiền cho anh trai.

Cho đến ngày hạn chót đóng học phí, anh trai đã giúp tôi đóng đủ.

Mọi thứ đều đang tiến triển tốt đẹp.

Ít nhất, năm đầu tiên vẫn còn hy vọng.

Nhưng những việc khác thì diễn ra rất nhanh và kéo dài mãi không dứt, ví dụ như các mối quan hệ trong giới.

Sang năm thứ hai, những người bạn tốt và các anh chị khóa trên từng thân thiết với tôi hầu như không còn liên lạc. Dù có gặp ở trường cũng chỉ cười chào nhau, nói vài câu chuyện không liên quan và tuyệt đối không động chạm đến hoàn cảnh hiện tại của tôi.

Không ai còn mời tôi đi họp mặt, ăn uống.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu