Đêm Tuyết Rơi Năm Ấy

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Đêm Tuyết Rơi Năm Ấy

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Tôi ngồi ở ghế sau, cầm tay của Lục Khuê Chi mà nghịch ngợm, líu lo kể về nhiều chuyện ở trường nữ sinh. Bao gồm cả buổi dạ hội tốt nghiệp.

“Sao anh không hỏi em có đi hay không?”

“Cần gì phải hỏi?”

Anh ta ngẩng lên, cười nhẹ.

Anh ta nắm chặt tay tôi, mười ngón đan vào nhau.

“Em có thích ai khác không?”

Tôi thích anh ta nhiều đến mức ai cũng biết. Nên anh ta cũng quá chắc chắn.

Tôi cảm thấy không cam tâm.

Thế là, tôi nhỏ giọng phản bác, chẳng có tì gì đe dọa mà nói: “Điều đó còn chưa chắc đâu.”

Anhtta không để ý, cười còn rạng rỡ hơn.
TruyenLau
Xe dừng trước biệt thự nhà tôi.

“Thật sự không đến nhà anh sao?”

“Không, em phải về học TOEFL.”

Lục Khuê Chi luôn bảo tôi không cần phải cố gắng quá.

Nhưng du học cùng nhau là một chuyện, tương lai của tôi lại là chuyện khác.
Website TruyenLau.com
Tôi muốn nộp đơn vào những trường đại học tốt nhất.

Đi được vài bước, tôi nhớ ra là đã quên trả thẻ cho anh ta.

Quay lại, tôi thấy Dịch Dữ Ngữ đang ôm bộ quần áo, ngồi vào chỗ ghế sau tôi vừa ngồi.

“Cô ta thật không biết điều, lúc nào cũng tiêu tiền của anh.”

Lục Khuê Chi đang mở cửa xe thì dừng lại. TruyenLau.com

“Đừng để tôi nghe thấy cô nói xấu cô ấy nữa.”

Cô ta đỏ mắt, không nói thêm gì nữa.

Tôi nhận được thư mời nhập học từ trường đại học mơ ước của mình. Trường của Lục Khuê Chi cũng ngay cạnh trường tôi.

Tôi vui mừng khôn xiết, chưa kịp ăn đã chạy ngay đến nhà anh ta.

Khi tôi mở cửa phòng anh ta, Dịch Dữ Ngữ đang cúi xuống, giúp anh ta sắp xếp hành lý.

Còn anh ta thì đang tắm.

Cô ta tỏ ra vẻ của nữ chủ nhân nói: “Đến rồi à, cứ tìm chỗ nào ngồi đi.”

Tôi ngồi xuống sofa. Tâm trạng đã giảm đi một nửa sự vui vẻ.

“Ồ, anh ấy chưa nói với cậu à.” Dịch Dữ Ngữ quay lưng lại, tôi không nhìn thấy biểu cảm của cô ta, cô ta cầm trên tay áo của anh ta, “Mình cũng sẽ đi du học.”

Vừa dứt lời, Lục Khuê Chi từ phòng tắm bước ra. Tóc anh ta còn ướt, nhìn thấy tôi có chút ngạc nhiên, nhưng lại một chút nghi ngờ khi thấy cô ta xuất hiện trong phòng anh ta.

“Em nhận được thư mời rồi?” Anh ta hỏi tôi.

“Ừ.”

Anh ta giơ tay, xoa đầu tôi: “Chơi game nhé?”

Dịch Dữ Ngữ ra ngoài.

Hai người họ không nói chuyện, thậm chí không trao đổi ánh mắt.

“Tại sao cô ta cũng đi du học?”

Lục Khuê Chi tiến lại gần, ôm lấy eo tôi.

“Hmm?” Anh nhìn vào màn hình game, “Mẹ anh nói, để cô ấy chăm sóc anh.”

“Anh có tay có chân mà.”

Anh ta nhìn tôi, cười nhẹ, “Anh cũng nói thế.”

“Nhưng Dịch Dữ Ngữ nói, du học là ước mơ của cô ấy, gia đình anh cho tiền, đây là cơ hội duy nhất của cô ấy.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu