Vì ước mơ, điều này cũng hợp lý. Nhưng tôi không thể không cảm thấy khó chịu.
Tôi cố gắng để giọng mình không quá chua xót.
“Đừng nói với em là cô ta sẽ ở cùng chúng ta.”
Anh ta ngả người ra sau: “Tất nhiên là không rồi.”
“Cô ấy chỉ là cái camera của mẹ anh, ở cùng thì khó chịu lắm.”
Anh cúi đầu, cùng tôi chơi game, “Bạn gái của anh chơi giỏi thật.”
Kỳ nghỉ hè qua đi, chúng tôi bay sang bờ bên kia đại dương.
Dịch Dữ Ngữ cũng đi theo.
Thời gian chuẩn bị để đi du học của cô ta quá gấp gáp vậy nên điểm số của tiếng Anh không tốt, cô ta chỉ được học ở một trường Cao đẳng.
Đêm tuyết rơi, Lục Khuê Chi đưa cô ta về căn hộ của chúng tôi – nơi tôi đã hết lòng trang trí tỉ mỉ.
TruyenLau
“Cô ấy chỉ ở một đêm.”
Gió đầu đông bên ngoài lạnh buốt. Khu ký túc xá của cô ta thì vừa xảy ra mấy vấn đề an ninh.
Lục Khuê Chi nói, cô ấy ở một mình không an toàn, dù sao chúng tôi cũng có nhiều phòng.
Lại một lần nữa, một lý do hợp lý mà tôi không thể từ chối.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô ta thực sự chỉ ở lại một đêm.
Nhưng sau đêm đó, cô ta đến căn hộ của chúng tôi nhiều hơn.
Ban đầu là đến nấu ăn, mang quần áo đi giặt ủi.
“Để cô ấy làm đi, không thì cầm tiền của nhà anh, cô ấy cũng thấy áy náy.” Website TruyenLau.com
Nói đến đây, Lục Khuê Chi luôn lắc đầu: “Cô ấy là vậy, không có ý xấu đâu.”
Cô ta đến nhiều hơn. Thỉnh thoảng khi không ai trong chúng tôi có mặt ở nhà, cô ta sẽ đứng ngoài cửa, chờ trong gió lạnh, chỉ nhìn thấy thôi mà cũng đã tội.
Ít nhất, tôi biết Lục Khuê Chi thương cô ta. Anh ta đã đưa cho cô ta một chiếc chìa khóa.
Ngày nhận được chìa khóa, cô ta còn khoe với tôi. Dịch Dữ Ngữ nắm lấy tay tôi, thân thiết: “Tôi phải canh chừng anh ấy, sẽ không để anh ấy bắt nạt cậu đâu!”
Hôm đó, là tuần thi cuối kỳ, tôi đã thức suốt đêm. Lúc từ trường về nhà, lại thấy hai người họ đang nấu ăn trong bếp.
Dịch Dữ Ngữ gọi thẳng tên anh ta.
“Lục Khuê Chi,” Cô ta gọi, giọng ngân nga, “Anh đừng phá nữa.”
Tiếng đóng cửa khiến cả hai quay lại.
“À,” cô ta rụt tay lại, “cậu về rồi à?”
Trong nhà mở máy sưởi.
Cô ta mặc chiếc áo dây ren ngắn tay, làm nổi bật làn da trắng tuyết.
“Đây là nhà của tôi.” Giọng tôi lạnh lùng.
Cô ta lúng túng, ngước nhìn Lục Khuê Chi.
Anh ta tựa vào tủ bếp.
“Bọn anh tưởng hôm nay em sẽ ở thư viện, không về ăn tối.”
“Bọn anh.”
Lục Khuê Chi nói “bọn anh.” Vậy tôi là gì?
Tôi cúi đầu thay giày, không đáp lại.
Anh ta còn hạ giọng, trêu chọc: “Cô ấy nấu ăn chậm quá.”
Đêm Tuyết Rơi Năm Ấy
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.