Đêm Tuyết Rơi Năm Ấy

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Đêm Tuyết Rơi Năm Ấy

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 19

Vào những đêm tuyết rơi vô số lần ở Boston, tôi lạc lối, tôi cô đơn. Tôi từng đã chỉ rất muốn nghe anh hỏi câu này.

“Em sống rất tốt, bây giờ rất tốt.”

“Em không cần gửi tiền cho anh, chăm sóc em là điều anh nên làm.”

Bên kia là tiếng ồn của sân bay, tiếng phát thanh không ngừng thúc giục.

“Không có chuyện nên hay không nên.” Tôi hít thở đều, “Những thứ khác em không thể trả được, cả đời này làm bao nhiêu công việc cũng không trả nổi, nhưng ít nhất học phí của em, em phải trả lại cho anh. Ban đầu định cảm ơn anh trực tiếp, nhưng nghĩ lại anh có lẽ không để ý số tiền này, không muốn làm phiền anh nên nhờ người đưa cho anh, sau này cũng sẽ không làm phiền anh nữa.”

Im lặng, rất lâu sau, anh nói: “Anh đang chuẩn bị về nước.”

Chuyến bay vừa đến sáng nay, bây giờ lại phải về? Là anh đang vội về gặp vị hôn thê sao? Đúng vậy, anh ấy luôn yêu một người đến không kiềm chế, hành trình mười mấy tiếng bay thì có gì đáng kể…

“Vậy em không làm phiền anh nữa, tạm biệt.”

Anh hỏi: “Em có muốn về cùng anh không?”

Đây là có ý gì chứ?

“Em đã về thăm mẹ rồi.” Tôi nói.

“Không phải là tiện đường đưa em về thăm gia đình.” Anh thấp giọng, học theo cái giọng “trách móc” từ rất lâu ấy, “Lâm Thời Thời, em không giữ lời hứa.”

Lâu hơn trước, rất lâu trước khi mọi thứ xảy ra.

Như hồi trước, vào một mùa hè nóng bức, tôi một mình ngược dòng người tan học, tìm thấy anh trên cầu thang ngoài trời hình cung.

“Đi cùng anh, chúng ta kết hôn nhé.” Anh nói.

Lúc cầm trên tay giấy đăng ký kết hôn, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không có chút cảm xúc gì.

Anh quay lại California, tôi quay lại Amsterdam.

Trên máy bay riêng, anh đặt chiếc nhẫn đính hôn lên ngón tay áp út của tôi.

Sau khi đeo, anh cũng không buông tay: “Tại sao không đến tìm anh?”

Tôi cúi đầu: “Lúc đó em còn trẻ người non dạ, sợ anh xem thường em.” TruyenLau.com

Tay anh lớn hơn tôi nhiều, tôi không thể trốn thoát.

“Lục Khuê Chi đã đến tìm anh, khi đó em học năm ba.”

Tôi ngẩng đầu, anh nhìn lại, tiếp tục nói: “Anh ta nói, em đã tìm anh ta, nhờ anh ta giúp. Anh ta hỏi anh, tại sao em thà tìm anh ta, chứ không tìm anh.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Anh tin điều đó?” Tôi hỏi.

“Nếu anh có lý trí thì sẽ không tin, sẽ tìm em để xác nhận.” Anh cười nhạt, “Nhưng anh luôn không giữ được lý trí trong tất cả chuyện của em.”

Đó là lý do anh không đến tìm tôi, mà chọn cách giúp tôi trong âm thầm.

Anh nghĩ rằng tôi không yêu anh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Xuống máy bay, Hàn Chính vẫn như ngày xưa, kiên quyết đưa tôi đến tận cửa căn hộ.

“Sau khi tốt nghiệp, em có dự định như thế nào?” Anh hỏi tôi.

“Môn học năm cuối của em rất căng, hầu như không có ngày nghỉ.” Tôi không biết nói gì, cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên tay, “Ban đầu định lấy thẻ thường trú, rồi ở lại đây làm việc.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu