Đêm Tuyết Rơi Năm Ấy

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Đêm Tuyết Rơi Năm Ấy

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

Vài ngày sau, kỳ thi cuối kỳ kết thúc.

Cảm xúc bị kìm nén lại trào lên.

Chuyến bay đêm hạ cánh xuống Las Vegas. Một chị gái đã lớn tiếng gọi tôi từ xa, vẫy tay.

“Anh em có việc gấp, chị sẽ dẫn em đi chơi!”

Chị ấy nhiệt tình ôm tôi, hỏi tôi có lạnh không, có đói không.

Xác nhận rằng tôi không lạnh, không đói, cũng không buồn ngủ, chị ấy dẫn tôi thẳng đến quầy bar trên tầng thượng.

Cả thành phố về đêm này rực rỡ ánh đèn.

“Tránh ra, tránh ra, nhường chỗ cho em gái chị.”

Hôm nay cũng vì tôi luôn trong trạng thái cảm xúc lẫn lộn nên cũng uống nhiều hơn bình thường.

Rượu ngấm vào người, tôi mơ hồ nghe thấy chị nói về một cái tên quen thuộc.

“Hàn Chính không đến à?”

“Cô mời được anh ấy à?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Cô còn không hiểu anh ấy sao, ban ngày chơi bời, đêm thì thức học bài, thi xong phải ngủ ba ngày, cô thấy anh ấy vì ai mà thay đổi chưa?”

Thật kỳ lạ, không thể học bài vào ban ngày sao?

Tôi nghĩ thầm, với tay lấy ly Whisky. Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Em gái,” chị ấy vỗ tay tôi, “Em say rồi, nghỉ một lát đi.”

Tôi muốn phản bác, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã ngủ gục.

Trong tiếng nhạc pha lẫn tiếng nói chuyện, đêm dài như không có hồi kết. Cho đến khi mùi hương của gỗ mun quen thuộc phảng phất.
TruyenLau
Thật quen thuộc.

Tôi nhớ lại, chiếc cầu thang hẹp đó.

“Sao anh đến đây?”

Người bên cạnh không giấu nổi ngạc nhiên.

“Đến đón người.”

Người đến nói ngắn gọn, giọng nói sạch sẽ, dễ nghe.

“Ai có thể khiến anh phải bay đến đón vào giữa đêm?”

Giây tiếp theo, anh một tay bế tôi lên, không cần nói cũng biết đáp án.

Phòng khách sạn.

Cửa sổ lớn phủ một lớp sương, tuyết rơi vào ban đêm.

“Ừ, đã đưa vào phòng rồi, anh yên tâm về nước đi.”

Hàn Chính đang gọi điện cho anh trai tôi: “Có gì thì nói ra, cần thì cứ nói.”

Dáng anh cao gầy, ngũ quan rõ ràng.

Qua bóng cửa sổ, thấy tôi đã tỉnh, anh liền cúp máy.

“Uống thuốc giải rượu đi.”

Anh cầm áo khoác trong tay, dáng vẻ vội vã, mặc chiếc áo sơ mi đen được ủi phẳng gọn gàng, nói xong định đi.

Tôi kéo tay anh lại.

“Anh nói em hời hợt.”

Anh dừng lại, rõ ràng không ngờ tôi sẽ nhắc lại chuyện cũ: “Không phải sao?”

“Không phải, từ nhỏ đến lớn em chỉ thích một người,” Tôi càng nói càng uất ức, “Là loại tình cảm mà dù anh có già đi, đi không nổi nữa, em vẫn sẽ thích người ấy thật lòng.”

Đôi mắt đen trong veo của anh nhìn tôi.

“Em không cần phải nói với tôi rằng em yêu bạn trai mình đến mức nào.”

Tôi co người lại: “Anh còn nói em lợi dụng anh.”

Anh không nói gì nữa.

Nhưng tôi biết, trong lòng anh vẫn có câu hỏi: “Không phải sao?”

Rượu thật là một thứ tốt, khiến người ta như được sống trong một cơn điên cuồng không có ngày mai.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu