Giữa Chúng Ta Đã Có Vết Nứt

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Giữa Chúng Ta Đã Có Vết Nứt

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1

 

Cô gái được nhà họ Phó tài trợ cuối cùng cũng thi đỗ nghiên cứu sinh.

 

Cô ta vui mừng như điên, đăng lên mạng xã hội câu chuyện truyền cảm hứng về hành trình từ vùng núi bước vào thành phố.

 

Kèm theo đó là bức ảnh chụp cô ta nhìn thẳng vào Phó Mặc Ngôn:

 

【Là ân nhân, là chỗ dựa, là người tồn tại đặc biệt nhất trong cuộc đời tôi~】

 

Bên dưới toàn là lời khen.

 

【Chị ơi thật sự quá truyền cảm hứng! Em cũng muốn học theo chị!】

 

【Ánh mắt hai người này không trong sạch đâu nha~ tôi xin phép chèo thuyền trước!】

(tác giả đã thả tim)

 

【A a a a sau này kết hôn nhớ gọi tôi nhé, phong bì tôi nhận phần lo!】 Đọc truyện tại TruyenLau.com

(tác giả đã thả tim)

 

【Đây chẳng phải là giảng viên hướng dẫn trẻ nhất của H đại sao? Làm trâu bò học thuật cho ân nhân của mình, chẳng phải cũng là báo ân à?】
TruyenLau
 



 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chương 1

 

Triệu Địch Địch ghim bình luận của mình lên đầu:

 

【Cảm ơn mọi người đã chúc phúc, cố gắng tốt nghiệp rồi lấy thêm một cái chứng chỉ nữa~ ch.ó đội mũ bảo hiểm.jpg】

 

Tôi im lặng một lúc, rồi lướt sang bài đăng mới nhất.

 

Là mấy ảnh chụp nội dung luận văn của Triệu Địch Địch cùng phần lời cảm ơn đầy đủ.

 

Trong đó, câu nào cũng nhắc đến việc Phó Mặc Ngôn thức trắng đêm hướng dẫn và kiên nhẫn động viên.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào mấy tấm hình đó rất lâu.

 

Những nội dung ấy tôi từng thấy trên máy tính của Phó Mặc Ngôn.

 

Anh nói, bài luận văn này cực kỳ quan trọng đối với anh.

 

Nên tôi mặc cho bản thân đang sốt cao vẫn thức trắng đêm giúp anh duyệt bài, nhưng không ngờ lại là đang may áo cưới cho người khác.

 

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhận ra, dù là một cuộc hôn nhân tưởng như vững vàng đến đâu, cũng sẽ có lúc xuất hiện vết nứt.

 



 

Về đến nhà, tôi sững người trong giây lát.

 

Một cô gái buộc tóc b.úi thấp, đang mang đôi dép của tôi, tất bật trong bếp gọt hoa quả.

 

Khi nhìn thấy tôi, trong mắt cô ta thoáng qua một tia bực bội vì bị làm phiền, nhưng rất nhanh đã che giấu đi.

 

“Chị Cạnh Tô? Em từng thấy chị trong ảnh rồi, xem ra ở ngoài đời chị còn xinh hơn trong ảnh nữa.”

 

Cô ta bưng đĩa hoa quả từ trong bếp đi ra, dáng vẻ tự nhiên như đang ở nhà mình, không hề có chút ngại ngùng nào.

 

Phó Mặc Ngôn ôm máy tính ngồi ngoài ban công, ánh mắt chăm chú đến mức thậm chí không phát hiện ra tôi đã về.

 

Đợt giao lưu học thuật này vốn phải hai ngày nữa mới kết thúc, nhưng phần việc của tôi đã xong nên tôi về nước sớm.

 

“Chị Cạnh Tô, em là Địch Địch, anh Mặc Ngôn chắc đã nhắc đến em rồi nhỉ.”

 

Cô ta đặt đĩa trái cây xuống, trong khoảnh khắc cúi đầu ấy, hai lọn tóc sau tai vừa vặn rũ xuống.

 

Càng khiến người ta trông thấy vẻ dịu dàng, hiền thục.

 

“Mấy hôm nay em đang viết luận văn, ký túc xá ồn quá nên ngủ không được, anh Mặc Ngôn mới đưa em về đây ở tạm mấy ngày.”

 

“Chị Cạnh Tô cứ yên tâm, mấy việc nhà này em đều làm được hết. Chị cứ an tâm đi làm, em sẽ chăm sóc anh Mặc Ngôn cho.”

 

Tôi không nhịn được mà cau mày.

 

Chỉ vì ký túc xá quá ồn, Phó Mặc Ngôn liền đưa người về nhà?

 

Đây là một lý do rất khó khiến tôi tin nổi.

 

Tôi và Phó Mặc Ngôn lớn lên cùng nhau từ nhỏ, anh không phải kiểu người vì lòng trắc ẩn mà đ.á.n.h mất ranh giới cơ bản.

 

Năm đó tôi đồng ý kết hôn với anh, chính là vì chúng tôi hiểu rõ nhau, cả hai cũng ngang tài ngang sức.

 

Sau khi kết hôn, dù cho cả hai không trở thành cặp vợ chồng ân ái, nhưng ít nhất cũng sẽ không biến thành oan gia.

 

Huống chi, trong rất nhiều cuộc hôn nhân, sự phù hợp thường còn quan trọng hơn thích.

 

Phó Mặc Ngôn vừa có trí tuệ vừa có ngoại hình, gia cảnh tốt, không có thói quen xấu.

 

Nhà họ Phó và nhà họ Trần vốn là đối tác làm ăn, tuy không đến mức liên hôn hào môn như phim truyền hình, nhưng cũng là quan hệ hỗ trợ lẫn nhau.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Là đối tượng kết hôn, tôi thật sự không có lựa chọn nào tốt hơn anh.

 

Đương nhiên.

 

Chúng tôi cũng thích nhau và đó cũng là mấu chốt cho mọi chuyện.

 

Cho đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại chuyện năm đó anh hiểu lầm tôi đi xem mắt, liền vội vã bắt chuyến bay sớm nhất từ hội thảo học thuật ở nước ngoài lao thẳng về trước cửa nhà tôi, tim tôi vẫn không nhịn được mà chua xót.

 

Một Phó Mặc Ngôn vốn luôn lạnh lùng, điềm tĩnh, vậy mà cũng có lúc xuất hiện trước mặt tôi trong dáng vẻ rối bời như thế.

 

Mái tóc bị gió lạnh thổi tung.

 

Chiếc cà vạt vì lo lắng mà bị kéo lệch, nhăn nhúm.

 

Trong đôi mắt đỏ ngầu phản chiếu sự mệt mỏi, giống như đã bị giày vò qua rất nhiều đêm không ngủ.

 

“Trần Cạnh Tô, nếu em muốn kết hôn, thì em gả cho anh được không?”

 

Tôi xách hai túi rác to đứng trước cửa, sững người tại chỗ.

 

Phó Mặc Ngôn là một kiểu sinh viên khoa học điển hình.

 

Anh không giỏi biểu đạt, chưa từng nói với tôi rằng anh thích tôi.

 

Ngay cả lời an ủi, anh cũng nói không trôi chảy.

 

Thời còn đi học, khi tôi mất vị trí số một, anh còn chọc vào trán tôi mà mỉa mai:

 

“Ngốc c.h.ế.t đi được, lần sau nhớ đuổi kịp nhé.”

 

Rồi cầm bài thi của tôi, bắt đầu giảng lại từng câu sai.

 

Nhưng anh chưa từng nghĩ tới chuyện cố tình làm bài kém đi vài điểm chỉ để dỗ tôi vui.

 



 

Chúng tôi thuận lý thành chương mà kết hôn, trở thành một cặp trời sinh trong mắt người khác.

 

Tôi vẫn nhớ đêm trước khi ra nước ngoài trao đổi học thuật, trong lúc tình cảm dâng trào, anh vùi đầu vào hõm cổ tôi, giống như đang làm nũng.

 

“Tô Tô, chúng ta sinh một đứa con nhé.”

 

Tôi khẽ “ừm” một tiếng.

 

Nếu không có gì ngoài ý muốn, chúng tôi đáng lẽ sẽ đi cùng nhau đến cuối đời.

 

Chỉ là bây giờ, hình như đã hơi khó rồi.

 



 

Tôi sa sầm mặt, mang giày cao gót bước thẳng vào trong.

 

“Ơ… chị Cạnh Tô, sáng nay em vừa lau xong sàn, chị không thay giày sao…?”

 

Triệu Địch Địch che miệng kêu lên một tiếng, vừa khéo thu hút sự chú ý của Phó Mặc Ngôn.

 

Tôi lạnh lùng liếc cô ta một cái:

 

“Dép là đồ dùng cá nhân. Tôi không thích dùng đồ người khác đã mang qua.”

 

Dép dành cho khách ở nhà tôi hoàn toàn không phải đôi này.

 

Huống chi, tôi và Phó Mặc Ngôn dùng dép đôi, đặt ngay trước cửa, nhìn một cái là thấy rõ.

 

Triệu Địch Địch sững người.

 

Cô ta vốn nghĩ, tôi sẽ nể mặt cô ta vì cô ta là sinh viên được nhà họ Phó tài trợ, lại còn là khách do Phó Mặc Ngôn dẫn về, vậy nên cho dù tôi có khó chịu cũng chỉ có thể nuốt xuống.

 

Nhưng cô ta không ngờ tôi lại hoàn toàn không quan tâm đến mấy chuyện đó.

 

Cô ta vội vàng cởi dép ra, đặt trước mặt tôi, giọng nói lúng túng:

 

“X… xin lỗi chị… nhà em một đôi dép đều là mấy chị em dùng chung, em không biết chị lại nhiều quy củ như vậy… với lại em cũng chưa từng thấy đôi dép nào dễ thương thế này…”

 

Phó Mặc Ngôn cầm cốc nước từ ban công đi vào.

 

Triệu Địch Địch ngấn lệ nhìn anh, trong mắt là nỗi tủi thân khó nói thành lời.

 

Chỉ là, người đàn ông mà cô ta xem như cứu tinh, lại không hề bắt được tín hiệu ấy.

 

Khi Phó Mặc Ngôn nhìn thấy tôi, trong ánh mắt vốn dĩ lãnh đạm của anh bỗng ánh lên chút dịu dàng.

 

“Em kết thúc sớm à? Sao không nói để anh ra đón?”

 

Tôi tiện tay ném túi đồ trong tay lên ghế sofa, vừa định mở miệng thì đã bị giọng nghẹn ngào của Triệu Địch Địch cắt ngang.

 

“Anh Mặc Ngôn, xin lỗi… chắc em làm chị Cạnh Tô giận rồi. Em thật sự không biết không được mang dép của chị ấy… hay là để em mua một đôi khác bồi thường cho chị nhé…”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu