Chương 5
【Ghê thật, đến nhà người khác không xin phép mà còn mang dép của nữ chủ nhân. Không biết chân có bị nấm hay không nữa, nghĩ tới thôi đã buồn nôn.】
【Con gái không được dạy dỗ đàng hoàng là vậy đó~ Chủ thớt chẳng phải đã nói rồi sao, cô ta còn tiện tay dùng đồ của người khác nữa, đúng là khó mà đ.á.n.h giá nổi.】
【Phải nói da mặt cô ta dày thật. Giờ tôi nói chuyện với giảng viên của mình còn phải soạn mail đàng hoàng trước nữa, cô ta thì hay rồi dọn thẳng tới nhà luôn.....】
【Hội người hèn nhát, vào điểm danh nào!】
……
Tôi ngồi trong thư phòng, nhìn khung ảnh trên bàn làm việc của Phó Mặc Ngôn.
Đó là tấm ảnh chụp chung đầu tiên của chúng tôi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khi ấy, chúng tôi vừa kết thúc kỳ thi tháng đầu tiên ở cấp ba.
Tôi và anh đồng hạng nhất, giáo viên bảo chúng tôi ở lại chụp một tấm ảnh kỷ niệm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi còn nhớ, trước lúc bấm máy anh lẩm bẩm:
“Cuối cùng cũng có người đấu ngang tay với mình, như vậy mới xứng đứng cạnh tôi.” TruyenLau
Tôi trợn mắt với anh:
“Lần sau chỉ có một mình bản tiểu thư xinh đẹp lên hình thôi, anh kiếm chỗ nào mát mẻ mà đứng đi.”
“Em nghĩ nhiều rồi đấy.”
……
Cứ như vậy, chúng tôi trở thành cặp đôi cùng tiến duy nhất suốt những năm cấp ba.
“Phó Mặc Ngôn, câu cuối anh đáp án là gì?”
“Lười nói cho em biết.”
“Hừ.”
……
“Từ tiếng Anh đó anh dịch thế nào?”
“Gọi một tiếng chị nghe xem, anh nói cho.”
“Cút.”
……
“Phó Mặc Ngôn, anh định thi Thanh Đại hay Bắc Đại?”
“Em thì sao?”
“Thanh Đại.”
“Vậy anh cũng thi Thanh Đại.”
Có điểm xong, một người đi nước M, một người sang nước Y.
Năm nào cũng gặp, lần nào cũng cãi, lúc nào cũng ở bên.
Cuối cùng, đúng như mong đợi của mọi người, chúng tôi trở thành một cặp được mọi người ghép đôi nhiều nhất
……
Điện thoại bỗng rung lên dữ dội.
Là Phó Mặc Ngôn.
Vừa bắt máy, giọng nói bên kia đã mất kiểm soát:
“Trần Cạnh Tô, sao em có thể bịa ra tin đồn bẩn như thế về một cô gái? Cô ấy vẫn chỉ là sinh viên thôi! Em định hủy hoại cả cuộc đời cô ấy à? Cô ấy căn bản không hề làm những chuyện đó!”
Lại một lần nữa đối mặt với những lời buộc tội vô cớ của Phó Mặc Ngôn, tôi đã bình tĩnh đến lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ là… sao n.g.ự.c tôi lại đau đến thế?
Cảm giác như giây tiếp theo tôi sẽ vì nghẹt thở mà c.h.ế.t vậy.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi cố gắng khống chế giọng nói đang run lên của mình.
“Đừng có giả vờ nữa. Bây giờ anh thậm chí còn đang nghi ngờ ba năm trước, có phải anh đã chọn nhầm người rồi không!”
Choang một tiếng…
Tay tôi khẽ run, khung ảnh rơi xuống đất.
Vỡ vụn.
Nhưng có lẽ, thứ vỡ nát không chỉ là khung ảnh.
Một người đến cả WeChat còn lười mở, vậy mà chỉ vì chuyện này Phó Mặc Ngôn đã đặc biệt đăng ký một tài khoản mạng xã hội.
Trước ống kính, anh vẫn là dáng vẻ điềm tĩnh, bình tĩnh quen thuộc.
【Tôi và Triệu Địch Địch quen nhau từ nhỏ. Tôi hoan nghênh bất kỳ ai, đương nhiên bao gồm cả cô ấy đăng ký làm nghiên cứu sinh của tôi.】
【Cô ấy đúng là đã từng đến nhà tôi, cũng thường xuyên đến thăm ba mẹ tôi. Lý do cụ thể không tiện nói, nhưng chắc chắn đều là những qua lại bình thường.】
【Việc mang nhầm dép là vì trước nay chưa từng có ai dạy cô ấy những chuyện này. Giống như có người lúc mới ăn cơm không quen dùng đũa chung, có người khi đi thang cuốn không biết nên đứng sát bên phải……】
【Còn về năng lực thi cử và học thuật của cô ấy, mỗi người đều sẽ có một mùa nở hoa khác nhau. Tôi tin rằng sinh viên của mình, sớm muộn gì cũng sẽ tỏa sáng.】
Phó Mặc Ngôn luôn có bản lĩnh như vậy.
Chỉ hơn ba phút video, anh đã xoay chuyển cục diện, lật ngược hoàn toàn thế bất lợi.
Chỉ sau một đêm, hướng gió dư luận đổi sạch.
【Trời ơi, hóa ra là cạnh tranh nữ giới à…… Dám bịa đặt tin đồn bẩn về một cô gái sao? Ngoài chính thất ra tôi thật không biết còn ai làm được chuyện này.】
【Chị ấy vốn là người được tài trợ, từ trước đến nay cũng đã thẳng thắn thừa nhận việc đó. Với chị ấy, thầy Phó chính là ân nhân cứu mạng. Thỉnh thoảng mang ít đặc sản, nấu bữa cơm thì cũng là chuyện rất bình thường thôi mà? Bọn tôi người nhà quê, biểu đạt vốn mộc mạc vậy đó.】
【Còn người đăng bài kia nữa chứ… Chuyện mang nhầm dép như thế, ngoài mấy người trong nhà ra thì còn ai biết được?】
【Thế thì chắc chắn là chính thất rồi. Ghê thật đấy~~~】
【Nghe nói cô này làm ở phòng thí nghiệm trâu bò nhất đó, nhà thì giàu sụ nhưng lại chặn luôn suất vào dự án của đàn chị kia.】
【Hả? Thiên kim tư bản chèn ép giai cấp vô sản à? Đề nghị điều tra nghiêm túc!】
【Nếu thi trái ngành thì không được làm thực tập liên quan, vậy đám sinh viên thi trái ngành như bọn tôi là cái gì? Đóng học phí cho đất nước à?】
……
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, toàn bộ thông tin cá nhân của tôi đều bị đào lên.
Có người gửi đơn chất vấn đến đơn vị công tác của tôi, yêu cầu kiểm tra nghiêm ngặt tư cách và các bài luận của tôi.
Thậm chí công ty của ba tôi cũng nhận được điện thoại từ cơ quan thuế, nói rằng họ đã nhận không ít đơn tố cáo..
Từ hôm đó trở đi, Phó Mặc Ngôn không bao giờ về nhà nữa.
Anh chuyển vào khu căn hộ dành cho giảng viên trong trường, việc đó không khác gì ngầm xác nhận tất cả những suy đoán vô căn cứ trên mạng.
Tối hôm ấy, anh gửi cho tôi tin nhắn cuối cùng:
【Cuốn sách đó quả thật không hợp với em. Em hoàn toàn không giống nữ chính trong sách.】
【Cô ấy giống Triệu Địch Địch hơn.】
Có một khoảnh khắc, sống mũi tôi chua xót đến mức không chịu nổi.
Nhớ lại những lúc tôi đã dốc hết tâm sức đối tốt với anh, tôi đột nhiên cảm thấy… những chuyện đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Phó Mặc Ngôn đối với tôi, thật sự quá tệ.
Giữa Chúng Ta Đã Có Vết Nứt
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.