Chương 6
…
Fan của Triệu Địch Địch tăng gấp đôi, cô ta lại tiếp tục làm blogger truyền cảm hứng của mình.
Đến cả quảng cáo cũng bắt đầu nhận rồi, trong khung hình thỉnh thoảng còn xuất hiện bóng dáng của Phó Mặc Ngôn.
Có lúc là ở phòng thí nghiệm, có lúc là trong văn phòng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Còn có cả đủ loại hội nghị học thuật.
Bài đăng mới nhất là một buổi khai đề luận văn của cô ta, Phó Mặc Ngôn kiên nhẫn đưa ra hơn một trăm chỗ góp ý chỉnh sửa.
Website TruyenLau.com
【Oa oa oa, tôi đúng là ngu quá đi, thầy tôi mà gặp phải tôi thì coi như tôi xui xẻo rồi~】
Bên dưới vẫn là một mảng khen ngợi.
Chỉ có một bình luận duy nhất đặt câu hỏi: Đọc truyện tại TruyenLau.com
【Nếu thầy Phó đối xử với mọi sinh viên đều như vậy thì tôi không có gì để nói. Nhưng nếu chỉ đối xử như thế với blogger này, vậy xin hỏi công bằng ở đâu?】
Bình luận đó nhanh ch.óng bị đẩy lên top, nhưng chưa được bao lâu đã bị xóa.
Sau đó, ngày càng nhiều ảnh chụp màn hình của bình luận ấy xuất hiện trong khu bình luận.
Triệu Địch Địch nhận ra có gì đó không ổn, vội vàng chỉnh quyền xem cho bài đăng này.
Khi tôi nhận được cuộc gọi của ba, tôi đã đóng gói xong toàn bộ đồ đạc của Phó Mặc Ngôn, chuẩn bị gửi sang nhà họ Phó.
“Con có thấy giá cổ phiếu của công ty không?”
Tôi không nói gì.
Vì chuyện của tôi, giá cổ phiếu công ty của ba suốt thời gian này liên tục giảm.
Gần như ai cũng nói, vì có một cô con gái như tôi, thì ông chắc cũng không tốt đẹp được đến đâu.
Ở đầu dây bên kia, người đàn ông đã nâng niu tôi trong lòng bàn tay suốt cả đời, vẫn như mọi khi, đứng ra gánh cho tôi.
“Nếu những chuyện này là con làm, thì là ba dạy con chưa tốt, khoản lỗ này ba chịu.”
“Nếu con không làm, thì cứ xử lý theo cách của con, có chuyện gì vẫn có ba đứng ra gánh.”
“Chỉ có điều, tiền của ba và mấy chú cổ đông trong công ty cũng là tiền, không có lý do gì chỉ vì vài câu nói của người khác mà để mất trắng.”
Tôi hít mũi, bỗng dưng thấy tủi thân vô cùng:
“Ba à, con…”
“Không cần nói gì cả. Con do ba nuôi lớn, ba còn không hiểu con sao? Nghĩ cho kỹ rồi hãy xử lý cũng được.”
Chuyện của Triệu Địch Địch thực ra rất đơn giản.
Tra IP.
Tra IP của cái người đã đăng bài đăng kia.
Đúng như mọi người nói, ngày hôm đó trong nhà chỉ có ba người.
Nếu người đăng không phải là tôi, vậy người có thể nắm rõ toàn bộ chi tiết, lại còn phóng đại một cách hợp lý, thì còn ai nữa?
Quả nhiên, vừa tra là trúng ngay, người đăng đó có cùng một IP với Triệu Địch Địch.
Tôi tìm luật sư, chuẩn bị thu thập chứng cứ khởi kiện Triệu Địch Địch.
Và cả… thủ tục ly hôn giữa tôi và Phó Mặc Ngôn.
Với tôi mà nói, điều khó nhất chỉ có cuộc hôn nhân với Phó Mặc Ngôn.
Có lẽ vì đã từng dốc lòng vun vén, nên đi đến bước này mới thấy đau và khó nói thành lời đến vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng tôi vẫn luôn tin tưởng vào một điều, mọi nỗi đau đều có thể vượt qua.
Đau thì đau, nhưng rồi cũng sẽ qua.
…
Sinh nhật của ba Phó Mặc Ngôn hôm đó, cũng được xem như một buổi tụ họp của giới nhà giàu ở H thành.
Triệu Địch Địch mặc váy đuôi cá haute couture, quen đường quen lối bước đi trong đại sảnh nhà họ Phó.
Người có mặt liếc mắt là nhận ra ngay, từ trang phục cho đến phụ kiện, ngay cả chiếc trâm cài n.g.ự.c cũng là cùng một mẫu với chiếc Phó Mặc Ngôn đang đeo.
Trong mắt cô ta tràn đầy đắc ý, gặp ai cũng nói hôm nay mình có được tất cả là nhờ nhà họ Phó chăm sóc, rằng ba Phó đối với cô ta chẳng khác nào ba ruột.
Nhà họ Phó, cũng chính là chỗ dựa để cô ta đứng vững ở thành phố này.
Khi đi ngang qua tôi, cô ta làm như vừa mới nhìn thấy tôi, cười cười chào hỏi:
“À chị Cạnh Tô! Anh Mặc Ngôn đã thay chị xin lỗi rồi đó. Chiếc váy dạ hội này cũng là anh ấy tặng cho em, mấy chỗ không vừa còn phải sửa đi sửa lại, tốn không ít thời gian nữa.”
“Nói chứ chị cứ cúi đầu nhún nhường với anh Mặc Ngôn đi, anh ấy tính tình tốt lắm mà…”
Niềm hả hê trong mắt Triệu Địch Địch gần như sắp tràn ra ngoài.
“Vui không?”
“Hả?”
Nụ cười trên mặt Triệu Địch Địch lập tức cứng đờ:
“Chị muốn làm gì?”
Tôi cười rất chân thành:
“Hỏi bâng quơ thôi, cô sợ cái gì chứ?”
Triệu Địch Địch ngây người đứng tại chỗ.
Có lẽ đến chính cô ta cũng không hiểu, nếu xét về hoàn cảnh lúc này thì người nên sợ không phải là tôi, vậy mà phản xạ đầu tiên lại vẫn là cô ta.
Sắc mặt ba Phó từ đầu buổi đã không mấy dễ nhìn.
Trước khi tiệc tối bắt đầu, tôi đã nói với ông về ý định ly hôn.
Vì không muốn ảnh hưởng đến quan hệ hợp tác giữa hai nhà, nên tôi cố ý đợi đến sau sinh nhật của ông mới công bố việc này.
Chuyện tôi và Phó Mặc Ngôn ly hôn, nếu có thể giải quyết êm đẹp thì là tốt nhất.
Nếu anh ta không chịu ly hôn, thì khi đó còn phải nhờ ba Phó đứng ra khuyên thêm.
Dù sao, nếu làm lớn đến mức kiện tụng, đối với tôi, đối với anh ta, và đối với cả hai công ty, đều không phải chuyện tốt.
Ông khuyên tôi rất lâu, nhưng vẫn không thể lay chuyển được quyết tâm của tôi.
“Hôm nay tình hình thế nào, ba cũng đã thấy rồi. Nếu người đang đứng ở đây bây giờ là chị Mặc Ngữ, chắc hẳn ba cũng sẽ ủng hộ chị ấy ly hôn, đúng không?”
Ba Phó há miệng, rất lâu vẫn không nói được lời nào.
Cuối cùng, ông chỉ có thể nặng nề thở dài:
“Con là đứa nhỏ ba nhìn lớn lên từ nhỏ. Là A Ngôn có lỗi với con.”
…
Đến lần thứ ba Triệu Địch Địch bưng ly champagne, ánh mắt đắc ý, uốn éo đi ngang trước mặt chúng tôi,
Quản Duyệt cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
“Đó là con gà rừng ấy à? Trong mắt cô ta viết rõ việc muốn được nhận nhà họ Phó thành nhà chồng, muốn ông Phó làm ba ruột của mình rồi kìa.”
Giữa Chúng Ta Đã Có Vết Nứt
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.