Chương 8
“Vậy nên dựa vào cái gì mà tôi lại phải bị ba bốn bài đăng của cô ta, và cái video làm rõ của anh, hủy hoại hết tất cả?”
Tôi cố gắng bình ổn cảm xúc của mình, sợ rằng tôi sẽ rơi nước mắt ngay lúc này trước mặt anh ta.
Phó Mặc Ngôn đưa tay muốn kéo tôi lại, nhưng bị tôi hất mạnh ra.
Bàn tay anh ta khựng lại giữa không trung, nắm vào khoảng không, không bắt được gì cả.
“Cạnh Tô… video đó anh mấy hôm sau đã xóa rồi. Anh chưa từng muốn làm tổn thương em, rõ ràng là anh yêu em mà.”
Tôi nhìn anh ta, nói từng chữ một:
“Đẩy tôi ra hứng chịu c.h.ử.i rủa và xét xử của đám đông, rồi thản nhiên xóa video đi đó là cách anh yêu tôi sao?
“Không đúng, tôi không nên hỏi anh như vậy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tôi nên hỏi chính mình, tại sao tôi lại cho phép anh làm tổn thương tôi đến mức đó.”
…
Phó Mặc Ngôn nặng nề ngã ngồi xuống ghế, ôm đầu, toàn thân run rẩy. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi lấy từ trong túi ra một bản thỏa thuận ly hôn khác.
“Phần phân chia cổ phần và tài sản tôi đã nhờ luật sư soạn xong, cũng đã đưa cho chú Phó và cô Phó xem rồi. Nếu anh còn xé nữa, trong túi tôi vẫn còn.”
Website TruyenLau.com
Anh ta đờ đẫn nhìn xấp thỏa thuận ly hôn trong tay tôi, liên tục lắc đầu:
“Cạnh Tô, anh sai rồi, anh thật sự sai rồi. Anh sẽ giao cô ấy cho giáo viên khác, anh… anh có thể xin nghỉ việc ở trường, em cho anh thêm một cơ hội nữa được không…”
Cho anh ta thêm một cơ hội?
“Phó Mặc Ngôn, thật ra trong lòng anh cũng hiểu rõ phải không, tôi đã nhắc nhở anh không chỉ một lần rồi, đúng không?”
Tôi không còn lựa chọn nào khác.
Ngay khoảnh khắc Phó Mặc Ngôn quyết định đứng về phía cô ta, thì vận mệnh của cả hai chúng tôi đã tách ra rồi.
“Ký đi. Nếu để mọi chuyện kéo đến mức kiện tụng, sẽ không có lợi cho bất kỳ ai.”
Nhà họ Phó cũng tuyệt đối không cho phép chuyện tôi và Phó Mặc Ngôn ly hôn bị phơi bày khắp thành phố.
…
Rời khỏi Cục Dân chính, tôi lên xe của Quản Duyệt rồi đi thẳng.
Phó Mặc Ngôn quay về trường một chuyến, không biết bằng cách nào lại bị Triệu Địch Địch chụp được giấy chứng nhận ly hôn của anh.
【Từ nay cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại nói rằng mình thích anh ấy rồi. Chuyện cũ đúng sai thế nào, tự khắc sẽ có kết luận.】
Khu bình luận bên dưới đã bắt đầu không chịu nổi.
【Ơ… sao phong cách này nhìn kỳ vậy? Nhìn kiểu gì cũng thấy không ổn……】
【Tốt nhất là chuyện ly hôn không liên quan đến cô, không thì tôi có khi tự dưng biến thành fan tiểu tam mất .】
【Tôi thấy tám chín phần là có liên quan rồi, trên kia chính là fan tiểu tam đấy.】
【Chị ấy nói mình chỉ là thầm thích, không làm phiền người ta, nhìn là biết thầy hướng dẫn phát hiện vợ cũ nhân phẩm không ổn rồi~ chị nhất định phải hạnh phúc nhé~】
【Tôi khuyên người ở trên nên gỡ mấy app tiểu thuyết trong máy đi.】
…
Quản Duyệt liếc qua video mới nhất, đến cả c.h.ử.i cũng lười:
“Che như vậy thì khác gì không che, ngoài sáng trong tối vẫn đang âm dương quái khí cậu đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi hạ mắt, bình thản bấm gọi một cuộc:
“Luật sư Trương, nếu đã đối soát xong tất cả thì chính thức khởi kiện đi. Yêu cầu bồi thường theo mức thiệt hại bên anh đã tính, và công khai xin lỗi trên toàn mạng.”
Chưa đến một tiếng, chiều hướng bình luận dưới video đảo ngược hoàn toàn.
【……Khó đ.á.n.h giá. Đừng đẩy cho tôi mấy blogger thấp kém thế này nữa.】
【Trời ạ, thế này mà cũng gọi là blogger truyền cảm hứng à? Lập chí làm tiểu tam sao? Tài khoản này còn không khóa nữa thì đúng là trái với thuần phong mỹ tục!】
【Cả giảng viên của cô ta cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì! Còn chạy ra làm rõ, kết quả là tự biên tự diễn!】
【Khó mà tin là không phải cố tình ép chính thất ly hôn đấy nhé! Đề nghị điều tra nghiêm @H đại.】
【Trước kia kiểm tra cô Trần và công ty nhà cô ấy thế nào, bây giờ kiểm tra hai người này y như vậy đi! Một người cũng đừng hòng thoát!】
…
Ngày Triệu Địch Địch đăng tuyên bố xin lỗi, hoa ven đường trên cao tốc nở rực rỡ khác thường.
Mùa xuân của H thành, cuối cùng cũng đến.
Cô ta đứng trước ống kính khóc lóc kể lể nỗi khổ của mình, nói rằng khoản bồi thường phía luật sư yêu cầu vượt xa khả năng chi trả của cô ta, việc này chẳng khác nào dồn cô ta vào đường cùng.
Nhưng khu bình luận đã không còn ai thương hại.
【Hóa ra không có tiền thì người khác phải gánh thay thiệt hại cho cô à?】
【Biết thế này sao lúc đầu còn làm? Phạm sai rồi nhỏ mấy giọt nước mắt là xong sao?】
【Thấy mọi người tỉnh táo thế này tôi yên tâm rồi, mau mau bồi thường đi bà ơi!】
【Hoàn toàn là tự làm tự chịu, còn đẩy video cô ta cho tôi nữa là tôi xóa app luôn đấy!】
……
“Nhiều tiền như vậy, các người vốn dĩ cũng không định để cô ta bồi thường thật, đúng không?”
Quản Duyệt vừa lái xe theo dòng xe phía trước, vừa thờ ơ nói, như thể đã nhìn thấu tất cả.
“Tôi đoán không quá vài ngày, bộ phận PR công ty cậu sẽ vào cuộc, đ.á.n.h lá bài thấu tình đạt lý. Người ta đã chịu đủ bài học rồi, giá cổ phiếu lại có thể nhích lên, tính toán thì đúng là giỏi thật.”
Tôi cười cười, chỉ ra ngoài cửa sổ:
“Đó là hoa gì thế?”
“Hoa thuế.”
Quản Duyệt nghiêm túc đáp:
“Thuế chúng ta đóng, đều nở hoa cả rồi.”
…
Vài ngày sau, tôi gặp Triệu Địch Địch trước cửa phòng thí nghiệm.
Hai mắt cô ta sưng đỏ, khuôn mặt u ám.
Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt chán ghét của cô ta tràn ra thấy rõ.
“Tôi đã từng gặp cô rồi, hơn mười năm trước thì phải.”
Trên mặt cô ta treo một nụ cười tự giễu:
“Tôi thật sự rất ghét nơi này, mùa hè lúc nào cũng ngột ngạt đến vậy.”
“Năm đó tôi và mẹ xách theo trứng gà, mang đôi giày vải hoa rách lỗ đó đã là đôi giày tốt nhất của tôi rồi.”
Giữa Chúng Ta Đã Có Vết Nứt
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.