Chương 3
Tôi vô thức lướt bình luận, chỉ cảm thấy m.á.u trong người mình lạnh dần đi.
【Trời ơi, đây là kiểu giảng viên thần tiên gì thế này, cưng học trò quá mức rồi!】
(tác giả đã thả tim)
【Giảng viên phong cách tổng tài bá đạo, cái mặt này đúng là hợp thật.】
(tác giả đã thả tim)
【Xem mà tôi cũng thấy nghiện rồi, giờ thi nghiên cứu sinh còn kịp không vậy?】
Đọc truyện tại TruyenLau.com
【Nhà trên tỉnh mộng đi, giảng viên tôi gặp toàn kiểu luận văn của em quá tệ...】
【Chị ơi nhớ cập nhật tiếp nhé, rảnh rỗi là tôi thích chèo cp nhất!】
(tác giả đã thả tim) Đọc truyện tại TruyenLau.com
……
Trong trạng thái hoảng hốt, tôi nhận lấy danh sách đồng nghiệp đưa tới.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Cạnh Tô, đây là danh sách sinh viên H đại được chọn vào tổ dự án, em có muốn xem qua không?”
Tôi gật đầu, tiện tay ký tên mình xuống.
Đây là dự án hợp tác giữa phòng thí nghiệm của chúng tôi và H đại.
Người phụ trách phía H đại hy vọng có thể cho sinh viên của họ cơ hội tham gia.
Sau khi tổ dự án bàn bạc, đã đồng ý cho sinh viên nộp CV để chúng tôi sàng lọc.
Khoảng chừng có thể giữ lại mười người.
Tối hôm đó tôi lái xe về nhà, Phó Mặc Ngôn đã nấu xong bữa tối.
Tôi thay đôi dép anh vừa mua về, đặt điện thoại trước mặt anh:
“Cuốn sách có chữ ký tác giả, sao không mua cho em một quyển?”
Anh không thích dùng mạng xã hội, ngay cả bình thường trò chuyện cũng thích gọi điện hơn là nhắn tin.
Cho nên tôi bắt buộc phải để anh biết Triệu Địch Địch đã hiểu từng lời nói, từng hành động thường ngày của anh theo phong cách như thế nào.
Và người ngoài nhìn mối quan hệ của họ ra sao.
Mày anh càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t, sau đó đặt điện thoại xuống, trầm giọng nói:
“Anh biết rồi.”
Phó Mặc Ngôn giải thích rằng cuốn sách đó là anh nhờ người mang tặng cho sinh viên, không phải chỉ riêng Triệu Địch Địch mới có.
Còn tôi thì không có, là vì anh cho rằng thứ tôi thích là bản thân cuốn sách, chứ không quá để ý đến việc ai tặng
Về phần Triệu Địch Địch, anh nói anh sẽ xử lý ổn thỏa.
Tôi nhìn anh, khẽ gật đầu.
“Được, em tin anh.”
Lần cuối cùng.
…
Ngày tháng cứ thế trôi đi, dự án trong phòng thí nghiệm cũng dần bước vào quỹ đạo.
Ngay trước lúc chuẩn bị tăng ca, tôi nhận được cuộc gọi của Phó Mặc Ngôn.
Anh vốn luôn thích tự nấu ăn ở nhà, hiếm khi lại chủ động rủ tôi ra ngoài hẹn hò ăn tối.
Tôi nhìn phòng thí nghiệm trống không, liền thoải mái đồng ý.
Vẫn là quán cũ quen thuộc ấy, đây là nơi tôi và Phó Mặc Ngôn đã thường xuyên lui tới từ thời cấp ba.
Món thịt ướp chín ở đây làm đặc biệt ngon.
Vừa mới ngồi xuống chưa lâu, cách đó không xa bỗng xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không phải Triệu Địch Địch thì còn ai nữa?
Cô ta bưng khay, đang rót nước gọi món cho khách mới vào.
Khi cô ta nhìn thấy chúng tôi… không, phải nói là khi nhìn thấy Phó Mặc Ngôn, hốc mắt cô ta lập tức đỏ lên.
Nước mắt trên mặt không kìm được mà rơi xuống, từng giọt đập xuống máy gọi món trong tay.
Tôi lắc nhẹ chiếc ly trong tay, cúi mắt im lặng.
Phó Mặc Ngôn nhìn cô ta, không nhịn được mà cau mày:
“Nhà họ Phó ngừng tài trợ cho em rồi sao?”
Triệu Địch Địch hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc, nhưng giọng nói vẫn run run:
“Rất cảm ơn chú Phó và thầy Phó đã chăm sóc, giúp đỡ em bấy lâu nay. Sau này em vẫn nên tự mình vừa học vừa làm thì hơn.”
Cô ta liếc tôi một cái đầy dè dặt, rồi cố ý nói thêm, giọng hờn dỗi:
“Như vậy cũng sẽ không làm cô Trần thấy khó chịu nữa.”
Tôi ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn cô ta:
“Nếu cô muốn vừa học vừa làm thì với trình độ của cô hoàn toàn có thể đi dạy kèm, hoặc xin làm giảng viên ở các trung tâm. Cô có rất nhiều việc có thể làm.”
“Nhưng cô lại cố tình chọn làm phục vụ ở đúng quán chúng tôi hay đến ăn. Tôi thật sự không hiểu cô đang nghĩ gì.”
Triệu Địch Địch như bị giẫm trúng đuôi, vội vàng giải thích:
“Chỉ là trùng hợp thôi… lần trước anh Mặc Ngôn có dẫn em tới ăn một lần, vừa hay thấy họ đang tuyển người, em chỉ muốn kiếm thêm chút tiền…”
Tôi bật cười.
Kiếm tiền ư?
Với thân phận nghiên cứu sinh của H đại, chẳng lẽ không tìm được công việc nào tốt hơn phục vụ sao?
“Một sinh viên thì nên có dáng vẻ của một sinh viên. Thà là trong mắt có sự ngu dốt và trong trẻo, còn hơn là đầy rẫy những tính toán lộ liễu như thế này.”
Động tác trong tay cô ta đột ngột dừng lại, giọng nghẹn ngào:
“Cô Trần, không phải ai cũng giống cô, miệng lưỡi sắc bén, gan dạ như vậy.”
“Em từ trong núi đi ra, nói năng vụng về, đến cả dép còn không biết phải tách riêng,cũng chẳng dám giao tiếp với những người đó.”
“Em chỉ biết, công việc nào cũng là công việc, cô kiếm tiền trong phòng thí nghiệm hào nhoáng là kiếm, em làm việc ở đây cũng là kiếm.”
“Em biết cô khinh thường em, nhưng cô không thể hết lần này đến lần khác sỉ nhục em!”
Phó Mặc Ngôn quay đầu lại, ánh mắt lướt nhẹ qua tôi:
“Cạnh Tô, đừng ép người ta đến đường cùng.”
Triệu Địch Địch mắt đỏ hoe, run rẩy đứng bên cạnh Phó Mặc Ngôn.
Cô ta cúi người thật sâu về phía tôi, giọng đầy thành khẩn:
“Cô Trần, em xin lỗi. Em không nên cầm chút quan tâm nhỏ nhoi anh Mặc Ngôn dành cho em để đi khoe khoang khắp nơi, cũng không nên làm cô không vui. Em bây giờ chính thức xin lỗi cô, tất cả video em đều sẽ xoá.”
“Cũng xin cô… đừng làm khó em nữa.”
Tôi nhìn cô ta, bình thản hỏi:
“Tôi đã làm khó cô chỗ nào?”
…
Triệu Địch Địch u oán liếc nhìn Phó Mặc Ngôn một cái, nước mắt rơi xuống như chuỗi hạt đứt dây.
“Dự án bên phòng thí nghiệm của các người… em cũng đã nộp đơn rồi……”
“Em biết cô không thích em, nhưng em thật sự đã rất rất cố gắng, tại sao cô lại tước đi cơ hội của em?”
Lúc này tôi mới bừng tỉnh, hóa ra hôm nay, buổi biểu diễn này là vì chuyện đó.
Vài ngày trước, những sinh viên được H đại chọn lần lượt đến phòng thí nghiệm báo danh.
Giữa Chúng Ta Đã Có Vết Nứt
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.