Chương 4
Mà trùng hợp hơn là, trong phòng ký túc xá của Triệu Địch Địch, bốn người thì ba người còn lại đều được chọn.
Sau khi về trường, không ai là không thổi phồng phòng thí nghiệm của chúng tôi lên tận mây xanh.
“Phòng thí nghiệm được đầu tư lớn nhất toàn tỉnh! Ba mẹ ơi con cũng làm ba mẹ nở mày nở mặt rồi!”
“Hóa ra làm trâu làm ngựa cũng có phân ra chỗ làm ngoài ổ vàng ổ bạc, ổ ch.ó, thì ra còn có cả ổ kim cương!”
TruyenLau
“Đồ ăn căng tin thơm quá trời, cho nhiều mà còn không lấy tiền!”
“Khoảnh khắc huy hoàng nhất đời tôi, nghe nói trong đó còn có người nhà của giảng viên trường mình làm việc!”
TruyenLau.com
“Cô Trần dẫn dắt bọn tôi mới đúng là đỉnh, tuổi trẻ mà năng lực lại rất mạnh,
người phụ nữ tôi thích nhất đời này chỉ có Lưu Diệc Phi và cô ấy!”
…… Đọc truyện tại TruyenLau.com
Toàn bộ hồ sơ của những sinh viên trúng tuyển tôi đều đã xem qua, nhưng hồ sơ của Triệu Địch Địch thì chưa từng đến tay tôi.
Tôi lập tức bảo đồng nghiệp phụ trách tuyển chọn gửi CV của cô ta cho tôi.
Mở ra liếc nhìn một cái…
Gặp chuyện thì bớt hỏi người khác “vì sao”, mà hãy hỏi chính mình “dựa vào cái gì”.
Phó Mặc Ngôn im lặng nhìn tôi, trong mắt không có lấy một gợn sóng.
Tôi biết, anh đang giận.
“Cạnh Tô, đừng đem tiền đồ của người khác ra làm trò đùa.”
Tôi khẽ sững lại, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười.
Tôi cười vì bao năm nay tôi vẫn chưa từng nhìn rõ anh.
Tôi cười vì bao năm nay, anh cũng chưa từng thật sự hiểu tôi.
Nếu anh hiểu tôi thì tại sao anh lại thà tin người khác, cũng không chịu tin tôi?
Triệu Địch Địch thấy Phó Mặc Ngôn đứng ra nói giúp mình, liền khóc càng dữ hơn:
“Cô Trần, em biết tất cả là lỗi của em, và em không cố ý đổ lỗi cho cô. Việc em có được vào phòng thí nghiệm hay không hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định của cô.”
“Dừng lại.”
Tôi cắt ngang.
“Tôi không có bản lĩnh một tay che trời như thế. Mà cho dù có, tôi cũng khinh thường dùng nó với cô.”
Phó Mặc Ngôn dường như không tin những gì tôi nói.
“Dự án đó anh có hỏi rồi, người phụ trách chính là em. Anh biết đây là kết quả quyết định chung của mọi người nên anh không định can thiệp, nhưng hôm nay em quá gay gắt rồi.”
Tôi cười lạnh một tiếng:
“Em gay gắt à?
“Là vì anh, em mới phá lệ, nhận hồ sơ của cô ta sau khi đã quá hạn nộp.”
“Một sinh viên còn chưa thi qua CET 4, liệu có đủ năng lực đọc hiểu tài liệu học thuật tiếng Anh cơ bản không?
“Hay là anh muốn em mang CV của những sinh viên khác ra cho anh xem?”
Triệu Địch Địch đến cả khóc cũng quên mất, cô ta căng thẳng liếc nhìn Phó Mặc Ngôn, sợ anh cho rằng vấn đề nằm ở cô ta.
“Anh Mặc Ngôn anh biết mà, em không hòa nhập được với bạn cùng phòng, họ cũng không chịu nói cho em biết có chuyện này. Đến lúc em biết thì đã muộn rồi…”
Tôi tức đến bật cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trên đời này sao lại có người, việc gì cũng có thể đổ cho người khác?
“Theo tôi biết, thông báo tuyển người cho dự án được dán khắp trường các cô. Bản thân cô không để ý thì thôi, bạn cùng phòng cô cũng đâu có nghĩa vụ gì phải báo cho cô?”
“Nhưng em còn có luận văn!”
Trong mắt Triệu Địch Địch bỗng nhiều thêm mấy phần cứng cỏi:
“Luận văn của em còn có chất lượng hơn cả mấy anh chị năm hai năm ba!”
“Ồ…”
Tôi gật đầu.
“Luận văn đúng là quan trọng.”
“Nhưng ba nghìn chữ đầu tiên trong một bài của cô, đã để tôi phải đề xuất hơn ba mươi chỗ chỉnh sửa, việc đó cũng đáng để cô mang ra khoe sao?”
Trùng hợp thật.
Bài luận văn mà cô ta tự hào nhất ấy, chính tôi đã thức trắng cả đêm để sửa.
…
Bữa ăn này rốt cuộc cũng không ăn được.
Hoặc nói đúng hơn là tôi không ăn được.
Lúc rời đi, Phó Mặc Ngôn đuổi theo kéo tay tôi lại.
“Cô ấy chỉ là sinh viên, em không cần phải sỉ nhục người ta trước mặt nhiều người như vậy.”
Tôi hất tay anh ra, lạnh lùng nhìn anh:
“Thế còn anh thì sao, Phó Mặc Ngôn? Khi anh nói rằng em cố ý nhằm vào cô ta trước mặt bao nhiêu người, anh có từng nghĩ em sẽ cảm thấy sao không?”
“Ba năm hôn nhân, à không… từ khi chúng ta quen nhau đến giờ, chúng ta đã từng vì một người không liên quan như vậy mà cãi nhau chưa?”
Câu trả lời là chưa từng.
Vậy tại sao bây giờ lại có?
“Cạnh Tô, cô ấy là học trò của anh.”
Thì liên quan gì đến tôi?
…
Tối hôm đó, Phó Mặc Ngôn không về nhà.
Bởi vì trên diễn đàn của H đại, có người đã đăng video quay cảnh ban ngày.
【Nữ thần truyền cảm hứng mà mấy người hay nhắc tới, dựa vào việc từ nhỏ được gia đình giảng viên tài trợ, rảnh rỗi là chạy đến nhà người ta nấu cơm dọn dẹp, mang dép của vợ người ta, dùng nước hoa của cô ấy, còn bám riết lấy giảng viên không buông.】
【Nói cho cùng thì vợ thầy Phó quá giỏi, Triệu nào đó dù có tự mình dâng tới làm kẻ thứ ba cũng không đủ tư cách. Ngoài mặt thì làm bộ thanh cao trong trắng, ai ngờ sau lưng lại là kiểu người như vậy..】
Khu bình luận lập tức nổ tung, độ hot của bài đăng đạt mức chưa từng có.
Phó Mặc Ngôn gần như biến mất hoàn hảo, còn Triệu Địch Địch thì trở thành mục tiêu công kích của cả trường.
【Chẳng phải là người ở khu ký túc xá bọn tôi sao? Tôi còn thắc mắc sao cứ hay ra ngoài ở, hóa ra ký túc không nuôi nổi vị này à~】
【Video tuy đã xóa sạch, nhưng nhìn kiểu này mà còn dám tự xưng blogger truyền cảm hứng à? Ba chữ truyền cảm hứng này có liên quan gì tới cô ta không?】
【Thăng tiến bằng cách truyền cảm hứng cho người khác thì sao không tính là truyền cảm hứng? Chỉ là mỗi người chọn một đường khác nhau thôi~ ch.ó đội mũ bảo hiểm.jpg】
【Xem nhà trường xử lý thế nào thôi~ Thầy Phó trẻ tuổi tài cao ai mà không thích? Nhưng người này đúng là không biết xấu hổ.】
【Tôi nhớ cô ta hình như cũng không trẻ nữa đâu nhỉ? Thầy Phó cũng hơn cô ta có vài tuổi thôi mà.】
Giữa Chúng Ta Đã Có Vết Nứt
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.