Hồng Lô Chử Tuyết

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hồng Lô Chử Tuyết

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1

Vệ Thiệu nhiều năm chưa từng trở về nhà.

 

Lần này trở về là để hưu ta, cho thê t.ử và nữ nhi bên ngoài của hắn một danh phận.

 

Hắn trông thấy ta dắt theo một đứa nhỏ, liền tức giận quát lên:

 

“Ngươi lại dám tái giá, sinh con với kẻ khác?”

 

Ta chẳng buồn đáp lời, chỉ khẽ xoa đầu hài tử.

 

“A Tự, đây là tiểu thúc của con.”

 

Sắc mặt Vệ Thiệu dịu đi đôi chút, vui mừng bế A Tự lên, để thằng bé ngồi trên vai nô đùa.

 

“Huynh trưởng ta thành thân khi vào vậy? Hài t.ử lớn thế này rồi cơ à."

 

“Sao không thấy đại tẩu?”

  Website TruyenLau.com

Hử? Chẳng phải ta đang đứng ngay trước mặt hắn hay sao? 

 

Chương 1:

 

Phụ thân ta là phú hộ đứng đầu thành Dương Châu. Website TruyenLau.com

 

Nửa năm trước, phủ Vệ Quốc công cùng nhà ta đồng thời gặp đại họa.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Vệ gia cần tiền bổ sung quân phí.

 

Nhà ta cần thế lực để phản chế tri phủ Dương Châu.

 

Đôi bên vừa khéo ăn ý, ta trở thành vị hôn thê của nhị công t.ử Vệ Thiệu.

 

Dựa vào mối hôn sự này— Vệ gia miễn được tội tru di lưu đày cả tộc.

 

Nhà ta cũng lấy lại được số hàng hóa bị tri phủ Dương Châu tịch thu.

 

Một việc vốn nên khiến đôi bên đều hân hoan…

 

Lại bị chặn đứng chỉ vì một phong thư từ mẫu thân Vệ Thiệu gửi đến.

 

Mẫu thân của Vệ Thiệu truyền thư, bảo ta thu dọn hành lý lên kinh, đến phủ Vệ Quốc công ở tạm.

 

Trước khi thành hôn, bà ta muốn đích thân dạy dỗ một nữ t.ử xuất thân thương hộ về quy củ làm dâu của phủ Vệ Quốc công.

 

Từng con chữ trong thư đều phơi bày sự khinh miệt và chán ghét chẳng chút che giấu.

 

Chuyến đi này, chẳng khác nào bước vào vực sâu không đáy, lửa bỏng d.a.o sắc.

 

Nhưng ta và ca ca đọc xong thư lại không hề lo lắng.

 

Mẫu thân ta tham tiền, phụ thân lại háo sắc, chỉ biết hưởng lạc.

 

Không ai ngờ được—

 

Gia nghiệp to lớn của nhà họ Trần này là do ca ca gây dựng, do ta gìn giữ.

 

Lần này đến phủ Vệ Quốc công, việc thành thân chỉ là thứ yếu.

 

Mượn thế của phủ Vệ Quốc công, giành lấy danh hiệu Hoàng thương, khiến nhà họ Trần cắm rễ vững chắc trong quan trường, con cháu đời sau có thể thi cử nhập sĩ — mới là mục đích chính yếu.

 

Ta thổi khô bái thiếp do chính tay mình viết, kèm theo cả bức thư năm xưa mẫu thân Vệ Thiệu gửi cho song thân ta.

 

Sai quản gia đứng đợi trên con đường hồi phủ của Vệ Quốc công sau buổi thiết triều, đích thân giao tận tay ông.

 

Quả nhiên đúng như ta dự liệu.

 

Khi trông thấy quản gia nhà họ Trần, Vệ Quốc công thoáng sửng sốt.

 

Sau khi mở thư ra xem, giận đến nỗi chòm râu cũng run rẩy theo.

 

Ông giữ lại địa chỉ nơi ta đang ở, rồi giận dữ quay đầu hồi phủ.

 

Lá thư mẫu thân Vệ Thiệu gửi tới—

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Không có đại ấn của Vệ Quốc công, cũng chẳng đóng tư ấn của chính bà ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu ta khinh suất đến phủ bái kiến, bà ta chỉ cần buông một câu “ta chưa từng viết thư”, liền có thể khiến ta lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

 

Chỉ cần sơ suất một câu, ta sẽ mất hết thể diện trong lần đầu ra mắt phủ Quốc công, trở thành trò cười.

 

Đám hạ nhân trong phủ cũng vì thế mà khinh thường ta.

 

Ta sẽ bị đẩy ra khỏi trung tâm quyền lực nơi nội trạch lúc nào không hay, dần dà bị gạt sang một bên.

 

Về sau đừng hòng nắm được quyền quản gia hay cai quản sổ sách.

 

Thủ đoạn này, từ lâu ta đã không còn dùng đến với đám di nương và ngoại thất của phụ thân nữa rồi.

 

Nào ngờ được, phu nhân phủ Quốc công ở kinh thành, lại còn vận dụng những mánh khóe thấp hèn như thế.

 

Tới chạng vạng, quản gia thân cận bên cạnh Vệ Quốc công tự mình đ.á.n.h xe ngựa đến đón ta.

 

Nói rằng Vệ Quốc công đã mở tiệc đón gió tại viện của lão phu nhân, mời ta quá bộ tới dự.

 

Ta liền đưa cho quản gia một phong ngân phiếu dày cộp.

 

Hiện nay, vì phải bổ sung quân phí, phủ Vệ Quốc công thiếu hụt khắp nơi, bên ngoài còn nợ nần chồng chất.

 

Chỉ cần nắm được điểm này, ta sẽ không lo gì về chuyện hôn sự xảy ra sơ suất.

 

Vệ mẫu không nhìn thấu cục diện—

 

Nhưng Vệ Quốc công và lão phu nhân giữ quyền cai quản nội trạch, lòng dạ sáng như gương.

 

Chỉ cần cưới ta, món nợ ba mươi vạn lượng hoàng kim mà Vệ gia đang nợ nhà họ Trần liền được xóa bỏ tức thì.

 

Chưa kể ta còn mang theo hồi môn hậu hĩnh, đủ để trợ giúp Vệ gia vượt qua thời kỳ khốn khó.

 

Còn nếu Vệ gia dám nuốt lời—

 

Chưa bàn đến chuyện có hoàn nổi mười vạn lượng vàng cho nhà họ Trần hay không, ngay cả khoản chi thường nhật trong phủ hiện cũng đã thâm hụt trầm trọng.

 

Chỉ còn cách cầm cố hồi môn của lão phu nhân và bán quan mưu tước mới có thể gắng gượng duy trì thể diện phủ Quốc công.

 

Lúc này đây, bọn họ khẩn thiết cần một túi m.á.u để tiếp tục sinh mệnh cho Vệ gia.

 

Sao có thể dễ dàng buông tha ta được?

 

Những lợi lộc mà Vệ gia từng ban cho hạ nhân nay đều đã bị cắt giảm.

 

Quản gia được thưởng hậu hĩnh, cả đường đi vừa ân cần vừa xởi lởi.

 

Hắn kể—

 

Buổi sáng Vệ Quốc công xem xong thư, liền trở về phủ lớn tiếng cãi nhau với Vệ mẫu.

 

Muốn lập tức đuổi biểu tiểu thư Chu Mộ Yên trở về Chu phủ, từ nay về sau cấm cửa không cho người Chu gia bước vào nữa.

 

Vệ mẫu không đồng ý, nhưng lại không cản nổi ông.

 

Chỉ còn cách cho người gọi Vệ Thiệu trở về, mới miễn cưỡng giữ được người lại.

 

Chu Mộ Yên là cháu gái bên ngoại của Vệ mẫu, cũng là người trong lòng của Vệ Thiệu.

 

Vệ Quốc công khinh thường nhà họ Chu sa sút, xưa nay chưa từng đồng ý hôn sự của họ.

 

Vệ mẫu mấy phen âm thầm bức lui những nàng dâu mà Vệ Quốc công ưng ý.

 

Bà vốn tính kéo dài việc cưới xin của Vệ Thiệu,

 

Buộc Vệ Quốc công cuối cùng phải chấp thuận để cháu gái mình gả vào cửa.

 

Nào ngờ, hôn sự lại rơi xuống đầu ta.

 

Vệ mẫu tức đến thổ huyết, nghiến răng nghiến lợi mà rằng:

 

“Trần gia ngay cả nâng giày cho Chu gia nhà ta cũng không xứng!”

 

Vệ Quốc công cười nhạt:

 

“Lúc Vệ gia gặp nạn, ngươi về nhà mẹ đẻ cầu xin trợ giúp, vậy mà có được một đồng nào không? Ca ca ngươi đến cả cửa cũng không thèm mở!”

 

Vệ mẫu lúc ấy mới lúng túng câm lặng, không nói được lời nào.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu