Chu Mộ Yên vì nữ nhi mình không phải con trai mà tức giận, bản thân lại không thể hoài t.h.a.i thêm lần nữa, liền đem mọi oán khí trút cả lên người đứa trẻ.
Chưa từng có lấy một lời dịu dàng, chỉ khi Vệ Thiệu ở nhà, thái độ mới khá lên đôi chút.
Có lẽ vì gần đây mọi việc trong phủ đều thuận lợi bình an, hiếm khi ta mở miệng khuyên nàng ta một câu:
“Người nhà họ Chu không phải chỗ dựa tốt, bọn họ chỉ biết kéo chân ngươi, khiến hôn nhân của ngươi lao đao, liên lụy tiền đồ sau này của nữ nhi ngươi.”
“Ngươi và Vệ Thiệu là thanh mai trúc mã, nếu chịu an phận sống yên ổn, sẽ không tệ đâu.”
Nàng ta cười lạnh:
“Gọi một tiếng đại tẩu, ngươi tưởng mình thành mẫu thân ta rồi chắc?”
“Thanh mai trúc mã gì chứ? Hắn có từng xem người nhà ta là người một nhà chưa?!”
Ta hờ hững xoay người bỏ đi, không buồn nói thêm nửa câu.
Website TruyenLau.com
Ta chỉ là thương đứa trẻ ấy mà thôi.
Vài hôm trước, con bé nhìn chiếc bụng đã nhô cao của ta, ánh mắt ngây thơ lo lắng:
TruyenLau
“Nhất định phải là đệ đệ đấy.”
Ta hỏi: “Vì sao?”
Website TruyenLau.com
Nó đáp:
“Nếu là đệ đệ, thì đại bá sẽ mãi mãi đối tốt với bá mẫu.”
Lòng ta chợt nhói lên.
Sau khi làm mẹ, ta không còn chịu nổi những lời như vậy nữa.
…
Lại đợi thêm hai tháng, cuối cùng cũng có chiến báo truyền về.
Nhưng… tin vui chẳng đến — mà là đại tang.
Vệ Chiêu và Vệ Thiệu đều đã t.ử trận.
Ta kinh hoảng đến ngất lịm, suýt chút nữa sinh non.
Chu Mộ Yên chạy đến trước mặt tổ mẫu khóc lóc, dọa đến mức lão nhân gia không chịu nổi, cũng theo đó mà qua đời.
Phủ Vệ Quốc công lập tức treo đèn trắng, cha chồng ta chỉ sau một đêm đầu đã bạc như sương.
Chu Mộ Yên bắt đầu làm ầm ĩ đòi rời khỏi phủ.
Nàng ta còn trẻ, dung mạo vẫn còn, hoàn toàn có thể tái giá lần nữa.
Nhưng cha chồng ta cứng rắn không chịu viết thư hòa ly, ngay cả hưu thư cũng không chịu cho.
Ông giận dữ nói:
“Vệ Thiệu vì ngươi mà bỏ nhà đi, bị xoá tên khỏi gia phả, lại vì ngươi mà lao đầu ra biên ải lập công chuộc tội. Ngươi muốn làm chính thất, nó chẳng cần vị hôn thê ta đã tìm sẵn cho nó, nhất quyết đòi cưới ngươi! Ngươi… ngươi sao có thể đối xử với nó như vậy?!”
Mắt Chu Mộ Yên đỏ hoe:
“Ta cũng là tiểu thư khuê các, được nuông chiều từ nhỏ, ta cũng yêu hắn, thích hắn…”
“Nhưng các người, nhà họ Vệ các người đã lừa ta!”
“Cô mẫu nuôi ta lớn trong phủ Vệ Quốc công, bao nhiêu năm đều nói với ta rằng ta sẽ gả cho Vệ Thiệu. Rằng chờ Vệ Chiêu c.h.ế.t đi, Vệ Thiệu kế thừa tước vị, ta chính là Quốc công phu nhân!”
“Nhưng rốt cuộc các người chỉ kéo dài những năm tháng thanh xuân của ta, rồi bỏ rơi ta, cuối cùng bắt ta làm kế thất!”
“Dựa vào đâu chứ?! Dựa vào đâu?!”
“Bức ta cùng hắn bỏ trốn, từ một thiên kim tiểu thư sống sung sướng, đi theo hắn chịu bao gian khổ mấy năm trời!”
“Tưởng đâu trở về kinh thành sẽ khá hơn — ai ngờ chỉ chuốc lấy khinh khi, nhục nhã!”
“Bây giờ hắn thì hay rồi, đã có công danh lẫy lừng… thế mà lại không chịu ra tay giúp huynh trưởng của ta một chút!”
Nàng ta giận dữ chỉ tay về phía ta:
“Dựa vào đâu mà Vệ Chiêu được cùng huynh trưởng nàng ta nâng đỡ nhau tiến thân? Huynh trưởng nàng ấy chẳng qua chỉ là một thương nhân hạ tiện, còn huynh trưởng ta là con cháu quan lại dòng chính!”
Cha chồng ta giận dữ đến đập bàn:
“Huynh trưởng ngươi chỉ là một đống bùn thối — có gì đáng để nâng đỡ?!”
Ta không muốn nghe thêm một lời tranh cãi nào nữa.
Đúng lúc ấy, ca ca ta chạy đến kịp, đỡ lấy ta.
Ta đỏ hoe mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y huynh ấy, nghẹn ngào hiếm thấy:
“Ca ca, sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác… muội muốn đi tìm chàng ấy.”
Ca ca siết tay ta, cau mày:
“Đúng là hồ đồ! Cái bụng lớn như vậy rồi, muội định đi đâu tìm chứ?!”
Nước mắt ta không ngừng rơi, huynh ấy lặng lẽ giúp ta lau đi, nhẹ nhàng xoa đầu ta:
“Được rồi, được rồi, để ca ca đi. Ca ca nhất định sẽ tìm được hắn.”
Ta lắc đầu.
Triều đình đang thúc ép đợt nung sứ tiến cống chúc thọ Thái hậu, ca ca căn bản không thể thoát thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế mà mặc ta khuyên bao nhiêu, huynh ấy vẫn chỉ nói:
“Không sao, cùng lắm thì không làm nữa, chúng ta làm lại từ đầu.”
“Nhưng muội không được gấp. Phụ nữ sinh nở, một chân đã bước qua Quỷ môn quan rồi.”
“Tuế Tuế, muội là người thân duy nhất trên đời này của ca ca — đừng làm ca ca sợ, đừng khiến ca ca lo.”
Ca ca cũng là người thân duy nhất của ta trên đời này. Sao ta có thể yên tâm để huynh ấy vì ta mà mạo hiểm?
Đêm đó, ta lặng lẽ thu dọn hành lý đơn giản, mang theo thị vệ, một mình lên đường đến vùng biên cương để tìm Vệ Chiêu.
A Tự ngước mắt nhìn ta hỏi:
“Mẫu thân ơi, người đi đón phụ thân về phải không ạ? Con nhớ phụ thân quá.”
Ta cố kìm nghẹn ngào, dịu dàng đáp:
“Mẫu thân nhất định sẽ đưa phụ thân con bình an trở về.”
Dù có thế nào… Vệ Chiêu, Trường An là cố hương của chàng — ta sẽ mang chàng trở về.
Khi đến Diêm Thành, ta đột ngột chuyển dạ, sinh non.
Giữa lằn ranh sinh tử, ta như thấy Vệ Chiêu hiện về.
Hắn nắm lấy tay ta, nói: “Đừng sợ, ta còn sống. Tuế Tuế, ta ở đây.”
Nước mắt ta rơi như mưa, rồi thuận lợi hạ sinh hài tử.
…
Vệ Chiêu kể lại: hắn và Vệ Thiệu bị quân địch mai phục, rơi xuống vực sâu.
Vệ Thiệu vì cứu hắn mà hy sinh một cánh tay.
Ta không thể tin nổi, mà sắc mặt Vệ Chiêu cũng đầy u ám phức tạp.
Trên đường về, Vệ Thiệu hỏi ta: “Mộ Yên và Lân nhi ở nhà có khỏe không?”
Lân nhi là nữ nhi của hắn.
Ta hiếm khi lặng thinh như lúc này.
Một lúc sau mới đáp:
“Người trong phủ vẫn bình an. Tổ mẫu… nghe tin các người t.ử trận, đau đớn đến phát bệnh mà qua đời rồi.”
Vệ Thiệu đỏ hoe mắt, những lời còn lại ta không buồn nói thêm.
Sau khi hồi phủ, Vệ Thiệu đến dâng hương cho tổ mẫu.
Chu Mộ Yên nhìn thấy hắn trở về, vui mừng đến phát khóc.
Lân nhi cũng ôm chặt lấy hắn, rưng rưng gọi một tiếng phụ thân.
Thế nhưng giấy không gói được lửa.
Chuyện Chu Mộ Yên từng khóc lóc bỏ đi, muốn rời khỏi phủ khi biết tin Vệ Thiệu “c.h.ế.t trận”, cuối cùng vẫn đến tai hắn.
Hắn không nói một lời.
Sau khi hết thời gian giữ tang cho tổ mẫu, hắn đưa thư hòa ly cho Chu Mộ Yên.
Toàn bộ vàng bạc, phần thưởng do Hoàng thượng ban vì thắng trận trở về, hắn đều đưa cả cho nàng ta.
Chu Mộ Yên gào khóc đòi sống đòi c.h.ế.t, không chịu hoà ly.
Nàng ta lại để lại một phong tuyệt bút, bỏ nhà trốn đi, muốn tìm cái c.h.ế.t.
Nhưng lần này, Vệ Thiệu không đi tìm nàng ta nữa.
Việc hòa ly xem như đã định, Chu Mộ Yên được nhà mẹ đẻ đón về.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Lân nhi được giữ lại trong Hầu phủ.
Vệ Thiệu chủ động xin đi trấn thủ Tây Bắc.
Trước lúc lên đường, hắn đến tìm ta.
Giờ hắn đã mất một cánh tay, thân hình gầy đi rất nhiều.
Chưa đợi hắn mở miệng, ta đã nói:
“Ngươi cứ yên tâm đi đi. Lân nhi, ta sẽ chăm sóc như con ruột. Cảm ơn ngươi đã cứu mạng trượng phu của ta.”
Ánh mắt hắn kiên định, không còn chút ngông cuồng kiêu ngạo của năm xưa, cũng chẳng còn khí thế thuận buồm xuôi gió như lúc mới vào kinh.
Hắn chỉ khẽ khom người:
“Đa tạ đại tẩu.”
…
Sau khi hắn rời đi, kinh thành đổ tuyết.
Vệ Chiêu dắt A Tự ra sân hứng tuyết, Lân nhi thì ngồi bên cạnh, phụ ta lựa từng cánh trà.
Tuyết trắng tan dần trong lò than đỏ rực, trà thơm bên cạnh.
Lại một mùa đông nữa lại về.
Hết.
Hồng Lô Chử Tuyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Hồng Lô Chử Tuyết
Chương 9
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn