Hồng Lô Chử Tuyết

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hồng Lô Chử Tuyết

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

 

Ca ca ta đến, chỉ một ánh mắt đã hiểu rõ mưu tính của ta.

 

Huynh ấy kéo ta tới đứng trước viện của Vệ Quốc công, lớn tiếng quát đòi huỷ hôn:

 

“Muội muội ta vẫn chưa gả vào cửa đã bị đ.á.n.h mắng — nếu thành thân rồi, chẳng phải là bị đ.á.n.h đến c.h.ế.t sao?!”

 

Vệ Quốc công bị đ.á.n.h thức giữa đêm, vừa nghe vậy đã giận dữ quát lên:

 

“Ai dám đ.á.n.h muội muội của công tử?!”

 

Khi nhìn thấy thương tích ghê rợn trên mặt ta, sắc mặt ông lập tức trầm xuống như sắt.

 

“Ai làm?!”

 

Bọn hạ nhân bên ngoài sợ đến mức run lẩy bẩy, quỳ rạp xuống đất.

 

“Là… là nhị công t.ử ném… Chúng nô tài ở ngoài cửa đều nghe thấy nhị công t.ử nói…”

 

“Còn nói… bảo Trần cô nương sáng mai phải đến chỗ phu nhân học quy củ…” Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Ca ca ta đứng dậy, cười lạnh, chắp tay nói:

 

“Thật nực cười. Nhà họ Trần tuy là thương hộ, nhưng người dạy lễ nghi cho muội muội ta là ma ma từng dạy cho các phi tần, công chúa trong cung.”

  TruyenLau.com

“Nếu Vệ Quốc công khinh thường nhà ta đến thế, vậy sao còn kết thân làm gì?”

 

Vệ Thiệu bước vào, hung hăng trừng mắt lườm ta, rồi cười lạnh với ca ca ta:

 

“Khẩu khí thật lớn. Phụ thân, huỷ hôn thì huỷ hôn.” TruyenLau.com

 

“Rời khỏi sự che chở của phủ Vệ Quốc công, ta xem nhà họ Trần bọn họ ở Dương Châu còn sống được mấy ngày. Tri phủ Dương Châu liệu có buông tha cho họ không?”

 

Vệ Thiệu đâu biết—

 

Ca ca ta vào kinh sớm hơn ta một bước, mượn danh tiểu cữu tương lai của phủ Vệ Quốc công mà lui tới thanh lâu tửu quán, làm quen không ít công t.ử con nhà thế gia.

 

Những người đó tuy không có phần kế thừa tước vị trong nhà, chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, nhưng hậu thuẫn đằng sau đều là những thế lực sâu xa khó dò.

 

Giờ đây, huynh ấy đã nhờ được tiểu công t.ử phủ Ninh Quốc công giới thiệu, kết nối đến đại thái giám trong cung.

 

Triều đình sắp tuyển chọn một thương hộ để chế tạo loạt đồ sứ dùng cho tế tự — sẽ chọn từ dân gian.

 

Ca ca ta đã đem phần lớn tài sản dâng tặng cho đại thái giám và Quận chúa, kết quả, nhà họ Trần đã được chọn làm thương hộ đứng đầu danh sách.

 

Vệ Thiệu không biết.

 

Nhưng Vệ Quốc công thì biết — chiếu thư ban tặng danh hiệu Hoàng thương cho nhà họ Trần, chỉ trong vài ngày nữa sẽ được tuyên bố.

 

Một cái tát giáng thẳng lên mặt Vệ Thiệu.

 

“Quỳ xuống! Bình thường ta dạy dỗ ngươi thế nào?! Bao năm đọc sách thánh hiền, ngươi đều cho ch.ó ăn rồi sao, lại dám ra tay đ.á.n.h vị hôn thê của mình?!”

 

Vệ Thiệu không những không quỳ, mà còn nổi giận vớ lấy chén trà bên cạnh định ném về phía ta lần nữa.

 

May được ca ca ta kịp thời chắn lại.

 

Vệ Quốc công tức giận đến cực điểm, một cước đá mạnh vào n.g.ự.c Vệ Thiệu.

 

Không đợi ông nói thêm lời nào, ca ca ta đã đưa ta rời khỏi phủ.

 



 

Trên xe ngựa hồi phủ, ca ca ta mặt mày âm trầm, cẩn thận bôi t.h.u.ố.c cho ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Muội nhìn xem vết thương của mình đi — g.i.ế.c địch một ngàn mà tự tổn hại tám trăm!”

 

Ta đau đến nhe răng trợn mắt, vẫn cười hì hì:

 

“Mẫu thân của Vệ Thiệu không dung nổi muội. Sau khi muội và hắn thành thân, vì thể diện của Vệ Quốc công, lão phu nhân nhất định sẽ giao quyền quản gia lại cho bà ta. Khi ấy, ngày tháng của muội sẽ chẳng dễ dàng gì.”

 

“Muội bắt buộc phải giành được quyền quản gia của phủ Quốc công trước khi thành thân, mới có thể áp chế được vị mẹ chồng tương lai kia.”

 

“Giờ Vệ Thiệu ra tay với chúng ta trước, muội là người bị hại. Vệ Quốc công nhất định sẽ đến thương lượng bồi thường.”

 



 

Vệ Thiệu không chịu đến xin lỗi.

 

Dù Vệ Quốc công đ.á.n.h gãy thước mộc, nhốt hắn trong từ đường mấy ngày không cơm không nước, cũng chẳng lay chuyển được.

 

Hắn nói thẳng với phụ thân hắn:

 

“Con có thể cưới nữ t.ử nhà họ Trần, nhưng nàng ta chỉ có thể là bình thê mà thôi. Chính thất của con — chỉ có thể là Mộ Yên!”

 

“Nếu không, cho dù con cưới nữ t.ử nhà họ Trần, cũng tuyệt đối không để nàng ta sống yên!”

 

Vệ Quốc công cho rằng là Chu Mộ Yên xúi giục Vệ Thiệu làm loạn chuyện hôn sự.

 

Giận dữ, ông lập tức cắt đứt mọi hỗ trợ dành cho Chu gia, thậm chí còn định đuổi Chu Mộ Yên về nhà mẹ đẻ.

 

Chuyện chạm đến lợi ích thực tế, cuối cùng cũng khiến Vệ mẫu ngồi không yên.

 

Bà ta khuyên nhủ Vệ Thiệu:

 

“Con cưới nàng ta đi. Tuy xuất thân nhà họ Trần không cao, nhưng lại giàu có khôn kể.”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Chẳng lẽ con muốn nhìn thấy nhà chúng ta cứ thế suy bại sao?”

 

“Di mẫu con đã đến tìm ta mấy lần rồi. Biểu ca con muốn tiến thân vào triều, cần tiền bạc để lo lót. Trong nhà thì nợ nần chồng chất, lấy đâu ra ngân lượng?”

 

“Giờ chỉ còn cách để Trần thị bước vào cửa thôi.”

 

Chu Mộ Yên theo sau Vệ Thiệu, nghe xong những lời ấy liền lảo đảo suýt ngã.

 

Vệ mẫu khẽ an ủi nàng:

 

“Mộ Yên, con đừng buồn. Đợi Chu gia khá lên, ta sẽ kê một phương thuốc, đưa tiễn Trần thị một mạch về âm phủ. Đến lúc đó, con vào cửa làm kế thất cho Thiệu nhi, cũng chẳng khác gì chính thất.”

 

“Hồi môn của Trần thị, sau này chẳng phải đều là của hài t.ử do con sinh ra sao?”

 

Những lời này chẳng mang đến chút an ủi nào cho Chu Mộ Yên, ngược lại còn khiến đám nha hoàn bên cạnh nàng ta choáng váng tối sầm mặt mày.

 

Các nàng đã sớm xem mình là thông phòng của Vệ Thiệu, chỉ đợi đến ngày Chu Mộ Yên chính thức gả vào, thì mình được “khai diện”, danh chính ngôn thuận ở lại hầu hạ trong phòng.

 

Nào ngờ một câu của Vệ mẫu đã khiến hy vọng tiêu tan hoàn toàn.

 

“Phu nhân, tiểu thư nhà ta đã mười tám tuổi rồi, không thể kéo dài thêm nữa!”

 

Những năm qua, Vệ mẫu cố tình trì hoãn hôn sự của Vệ Thiệu, không chỉ khiến tuổi hắn ngày một cao, mà ngay cả Chu Mộ Yên cũng dần trở nên lớn tuổi khó gả.

 

Vệ mẫu nổi giận mắng lớn:

 

“Không trì hoãn thì biết làm sao?! Ai bảo Chu gia các ngươi không tiền không quyền?! Muốn trách thì trách sao không đầu t.h.a.i vào nhà họ Trần, có một phụ thân làm đệ nhất phú hộ!”

 

Chu Mộ Yên mặt mày tái nhợt, rốt cuộc uất nghẹn đến mức ngất lịm.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu