Hồng Lô Chử Tuyết

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hồng Lô Chử Tuyết

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

 

Nói đoạn, nàng ta rơi nước mắt, lao vào lòng Vệ Thiệu nức nở.

 

Vệ Thiệu nhíu mày nhìn nàng ta, vẻ mặt bất đắc dĩ.

 

Còn ta? Vẫn ung dung như thể không hề nghe thấy, thong thả uống chén canh mà Vệ Chiêu vừa rót cho.

 

Sắc mặt tổ mẫu trầm hẳn xuống.

 

Vệ Chiêu đặt đũa, cười lạnh nhìn Vệ Thiệu:

 

“Đây chính là hiền thê mà mẫu thân đệ chọn cho đệ đấy. Giờ cơm của tổ mẫu còn cố tình gây chuyện, thật khiến người ta buồn nôn.”

 

“Cô mẫu ngươi làm gì thì liên can gì đến thê t.ử của ta?”

 

“Việc đưa bà ta ra trang viện là bởi bà ta hạ độc hại con cái trong phủ, ra tay với thiếp thất.”

 

“Tối nay phụ thân hồi phủ, ta sẽ dẫn các người đến gặp, để đích thân phụ thân nói rõ cho các người nghe, được chứ?”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Vốn dĩ, ngay cả hai gian viện phía Đông cũng chẳng đến lượt các người ở.”

 

“Vệ Thiệu, ngươi đã từng bỏ trốn cùng người khác, bị gạch tên khỏi gia phả, từ lâu đã không còn là người của Vệ gia.” Website TruyenLau.com

 

“Là do thê t.ử ta rộng lượng không chấp nhặt, mới để các ngươi trở về phủ.”

 
TruyenLau.com
“Mẫu thân ngươi cho vay nặng lãi, đem cửa tiệm trong phủ đem đi cầm cố hết không biết bao nhiêu, toàn bộ đều do thê t.ử ta dùng hồi môn chuộc về.”

 

“Không bắt các ngươi bồi thường là đã nhân nhượng lắm rồi. Hôm nay nói rõ trước mặt tổ mẫu — từ nay mỗi tháng các ngươi phải giao tiền vào công quỹ trong phủ, nếu không, xin mời dọn ra ngoài mà sống.”

 

Chu Mộ Yên trừng lớn mắt, không thể tin nổi những gì mình vừa nghe.

 

Còn Vệ Thiệu thì im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu đáp:

 

“Đệ đã rõ, đại ca.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Giờ đây, hắn đã rũ bỏ vẻ non nớt năm xưa. Trải qua hơn nửa tháng lăn lộn nơi quan trường, hắn hiểu rõ tầm quan trọng của gia tộc.

 

Cũng hiểu rằng, sở dĩ bản thân có thể lập công nhanh chóng nơi biên ải — là nhờ có thế lực phủ Vệ Quốc công đứng sau nâng đỡ.

 

Vệ Thiệu trên quan trường ngày càng vững chân, danh tính cũng được ghi trở lại vào gia phả tổ tông.

 

Chốn triều đình, hắn như cá gặp nước. Nhưng ở trong nhà, lại cùng Chu Mộ Yên cãi vã triền miên từ ngày này sang ngày khác.

 

Cha chồng ta đến, bảo ta đi khuyên nhủ Chu Mộ Yên — dẫu sao cũng là người một nhà, vẫn nên sống hòa thuận.

 

Nhưng lời còn chưa dứt, đã bị Vệ Chiêu không nể tình chặn lại:

 

“Bọn họ ngày trước đã làm ra chuyện gì, khiến Tuế Tuế phải chịu bao nhiêu tủi nhục, giờ sống thế này cũng là báo ứng, liên can gì đến nàng ấy?”

 

“Phụ thân, người đừng thiên vị quá đáng.”

 

“Chúng con đã nhẫn nhịn đủ nhiều rồi. Nếu đã chẳng thể phân xử công bằng, thì cũng xin người chớ thiên vị quá mức, khiến mọi gánh nặng đều đổ về một phía.”

 

Cha chồng ta thở dài, không nói thêm nữa.

 

Ông đã già, còn Vệ Chiêu nay đã ba mươi, gánh vác cả một gia đình.

 



 

Hôm ấy ta đang ngồi khâu chiếc mũ lông cho Vệ Chiêu.

 

Vệ Thiệu đột nhiên đến.

 

Ánh mắt hắn nóng rực, nhìn chằm chằm vào ta.

 

“Ta muốn nạp thiếp.”

 

Ta ngẩng đầu liếc nhìn.

 

Thiếp thất đứng sau lưng hắn có ba phần giống ta, ngoan ngoãn cúi đầu.

 

Ta đè nén lửa giận trong lòng, lạnh giọng nói:

 

“Vệ Thiệu, ngươi và ta đều không còn là trẻ con, đừng giở mấy trò ấu trĩ như vậy.”

 

“Phủ Vệ Quốc công hôm nay không dễ mà giữ được. Vệ Chiêu chưa từng oán hận chuyện mẫu thân ngươi từng hạ độc chàng ấy, còn cùng ngươi tương trợ nơi quan trường. Ngươi đừng khiến huynh đệ trở mặt vì trò hồ đồ này.”

 

Hắn trừng mắt, hai mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm chiếc mũ lông trong tay ta, cười lạnh:

 

“Huynh ấy cướp thê t.ử của ta trước, món nợ này, vốn dĩ huynh ấy phải trả.”

 

Ta cầm chén trà nóng bên cạnh, không chút do dự hất thẳng vào mặt hắn:

 

“Tỉnh chưa?!”

 

“Ngươi chẳng qua là thấy ta với Vệ Chiêu hiện nay hòa thuận thâm tình, còn ngươi cùng Chu Mộ Yên ngày ngày xào xáo, trong lòng khó chịu, mới tìm nơi phát tiết.”

 

“Vệ Thiệu, ngươi không nên ghen tị — vì đây là lựa chọn của chính ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hắn hậm hực bỏ đi.

 



 

Ba tháng sau, Hoàng thượng hạ chỉ, lệnh cho Vệ Chiêu cùng Vệ Thiệu đi dẹp giặc.

 

Ta bất an trong lòng, bèn đi cầu vài quẻ — quẻ nào cũng là hung.

 

Bất kể thế nào, ta vẫn thấy tâm trí rối bời.

 

Rõ ràng ban đầu ta lấy Vệ Chiêu, chỉ vì hắn dung mạo tuấn tú, lại bệnh nặng — c.h.ế.t sớm càng tốt.

 

Thế mà chẳng biết từ khi nào, ngày qua ngày bình lặng bên nhau, khiến ta không thể buông tay.

 

Ta vùi mặt vào lòng hắn, mắt đỏ hoe:

 

“Đừng đi…có được không?”

 

Hắn dịu dàng xoa đầu ta:

 

“Trẻ con.”

 



 

Ngoài cửa, Vệ Thiệu không biết đã đứng đó bao lâu, nhìn bao lâu, bàn tay siết thành nắm đấm.

 

Khi ta phát hiện, vội ngồi thẳng dậy, lau nước mắt.

 

Ta run rẩy giúp Vệ Chiêu mặc áo giáp được dệt bằng sợi kim tuyến do ca ca gửi đến, tay cứng đờ, gài mãi không xong.

 

“Chàng phải hứa với thiếp… nhất định phải bình an trở về. Thiếp và A Tự đều đợi chàng.”

 

“Giờ chàng đã là người có thê tử, có nhi tử, không phải đơn độc một mình nữa, Vệ Chiêu.”

 

Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, tự mình cài chiếc khuy cuối cùng.

 

“Ta biết, thê t.ử của ta đang chờ ta về nhà mà.”

 



 

Trước lúc xuất chinh, nước mắt ta rơi không kìm nổi.

 

Ánh mắt Vệ Thiệu liên tục liếc về phía ta.

 

Hắn hỏi:

 

“Đại tẩu, tẩu không có gì muốn nói với ta sao?”

 

Ta ép giọng bình tĩnh:

 

“Vệ Thiệu, ngươi có thê tử, cũng có con gái.”

 

Hắn cười tự giễu:

 

“Họ chỉ quan tâm đến vinh hoa phú quý, chưa từng thực sự quan tâm đến ta.”

 

Lúc này ta mới phát hiện — Chu Mộ Yên không đến tiễn hắn.

 

Ta nói:

 

“Đó cũng là do ngươi lựa chọn.”

 

Hắn mắt khẽ rung, u ám nhìn ta lần nữa, rồi xoay người lên ngựa, rời đi.

 



 

Suốt sáu tháng liền, đoàn người của họ không có chút tin tức nào.

 

Chu Mộ Yên mấy lần đến phòng sổ sách muốn lấy bạc, ta đều từ chối thẳng thừng.

 

Giờ đây cô mẫu nàng ta đã mất hết giá trị, đám người nhà họ Chu lại bắt đầu quay sang bám lấy nàng.

 

Đòi tiền, đòi con đường tiến thân, bắt nàng nghĩ cách nhờ cậy Vệ Thiệu giúp bọn họ tranh chức đoạt quyền.

 

Vì chuyện chức vị của biểu đệ, nàng cãi nhau với Vệ Thiệu suốt cả tháng trời — đến cả ngày Vệ Thiệu xuất chinh, sống c.h.ế.t chưa rõ, nàng ta cũng chẳng buồn tiễn đưa.

 

Ta lại mang thai.

 

Thầy t.h.u.ố.c bắt mạch, nói là một bé gái.

 

Trong lòng ta vui mừng không kể xiết.

 

Tuy ta không ưa Chu Mộ Yên, nhưng lại thương xót cho đứa con gái của nàng ta.

 

Một tiểu cô nương gầy nhỏ, lúc gặp ta chỉ dám e dè gọi một tiếng “bá mẫu”.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu