Hồng Lô Chử Tuyết

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hồng Lô Chử Tuyết

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

 

Ta không hiểu rõ nhiều về Vệ Chiêu, ca ca ta sau khi thăm dò, nói cho ta biết:

 

“Vệ Chiêu là con của vị thê t.ử đầu tiên của Quốc công gia, từ nhỏ đã thông minh, học vấn xuất chúng.

 

Từ sau khi mẫu thân hắn qua đời, Quốc công gia cưới kế thất Chu thị, sinh ra thứ đích là Vệ Thiệu, kể từ đó Vệ Chiêu liền bệnh tật triền miên, nằm liệt giường.”

 

Ta gật đầu — những chuyện dơ bẩn trong nhà quyền quý, lúc nào cũng nhiều hơn dân thường.

 

“Xem ra bệnh này là do người gây ra, đã vậy thì có thể trị được.”

 

Ta mời danh y đến khám bệnh cho Vệ Chiêu.

 

Vệ mẫu cười nhạo ta:

 

“Trước sau gì cũng làm quả phụ, cần gì phải giãy giụa trong vô vọng như thế.”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Lời này khiến ta nghe không thuận tai. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Đêm đó, bà ta ăn cá bị xương đ.â.m rách cổ họng, từ đó trở đi không thể nói năng được nữa.

 

Vì chuyện Chu Mộ Yên cùng Vệ Thiệu bỏ trốn, Vệ Quốc công hoàn toàn chán ghét Chu gia, từ đó cắt đứt mọi qua lại.
Website TruyenLau.com
 

Ca ca từ Dương Châu gửi cho ta hai nữ t.ử dung mạo xuất chúng, giỏi ca múa đàn ca.

 

Ta sắp xếp cho họ làm công việc quét tước gần thư phòng của Vệ Quốc công.

 
TruyenLau.com
Rất nhanh, một người trong số đó đã leo lên được giường của ông ta.

 

Chẳng bao lâu sau, Vệ mẫu phát bệnh điên loạn, bị chuyển đến biệt viện ngoài thành để dưỡng bệnh.

 

Ta sai người đốt hết lư hương trong phòng bà ta, lại điều hết ma ma và nha hoàn thân cận của bà ta về viện của ta.

 

Nhưng ta không dùng họ, chỉ để họ làm lụng quét dọn, không quở trách cũng chẳng triệu kiến.

 

Lũ hạ nhân vốn ở trong viện ta, quan sát thái độ một thời gian, liền tự động kết bè chèn ép những người mới đến.

 

Chẳng mấy chốc, đã có người không nhịn được, tới mật báo cho ta đủ loại chuyện ác độc mà Vệ mẫu từng gây ra năm xưa.

 

Quốc công gia nghe xong, tức giận đến nỗi gần như muốn lật cả bàn.

 

Tổ mẫu sau khi biết bệnh tình của Vệ Chiêu là do Vệ mẫu gây nên, lập tức tức giận đến ngất lịm.

 

Vệ mẫu bị đưa đến trang viện ngoài thành giam lỏng, từ đó phủ Quốc công hoàn toàn yên ổn.

 

Dưới sự chăm sóc của ta, khí sắc Vệ Chiêu ngày một tốt hơn.

 

Một đêm nọ, hắn uống xong thuốc, sắc mặt tái nhợt, nhỏ giọng nói với ta:

 

“Tuế Tuế… đa tạ nàng.”

 

Ta phất tay, thản nhiên đáp:

 

“Chỉ là chuyện nhỏ, không đáng nói lời cảm ơn. Huống hồ, ta và chàng giờ là phu thê.”

 

Vành tai hắn đỏ bừng, khẽ ừ một tiếng.

 

Ta nghe từ miệng hạ nhân kể lại, mới biết bao năm nay Vệ Chiêu sống ở phủ Vệ Quốc công khổ sở nhường nào.

 

Từ sau khi cữu cữu của hắn qua đời, Vệ mẫu liền chẳng buồn giữ thể diện nữa.

 

Đường đường là đại công t.ử của phủ Vệ Quốc công, vậy mà đến một bữa no bụng cũng chẳng có.

 

Mẫu thân Vệ Chiêu vốn xuất thân từ phủ Bình Viễn hầu, nay trong phủ chỉ còn lại Bình Viễn hầu phu nhân và Thế tử, mẹ góa con côi, vừa phải giữ lấy môn đình, vừa phải chống đỡ đám thúc bá huynh đệ tranh quyền đoạt gia sản.

 

Trong nhà, khốn khổ chật vật vô cùng.

 

Ta sai người đưa bạc và tặng thêm vài cửa tiệm sang đó.

 

Vệ Chiêu biết chuyện, trầm mặc thật lâu, chỉ nhẹ giọng nói:

 

“Ta sẽ không phụ nàng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ hôm đó trở đi, hắn bắt đầu đọc sách ôn tập, rèn luyện thân thể.

 

Thầy t.h.u.ố.c nói, thân thể hắn suy nhược nghiêm trọng, cần dùng d.ư.ợ.c liệu quý điều dưỡng trong nhiều năm mới mong khá lên được.

 

Ta chẳng hề bận tâm.

 

“Ta có tiền, cứ trị đi.”

 

Sau khi tiếp quản nội viện trong phủ Vệ Quốc công, ta liền sa thải không ít người, đám thân thích vô dụng chỉ biết đòi hỏi cũng bị ta đuổi sạch.

 

Ban đầu tổ mẫu không vui, mặt nặng mày nhẹ, nói ta nhỏ nhen làm mất thể diện phủ Quốc công.

 

Nhưng sau đó, nhìn sổ sách ngày một dày lên, món ăn trên bàn ngày càng phong phú, bà liền chẳng nói gì nữa, ngược lại ngày ngày tán dương ta không ngớt.

 

Năm thứ hai sau khi thành thân cùng Vệ Chiêu, ta hạ sinh một nhi t.ử — đặt tên là Vệ Tự.

 

Cùng thời điểm đó, nha hoàn bên cạnh Chu Mộ Yên mà ta đã âm thầm mua chuộc gửi thư đến.

 

Chu Mộ Yên cũng vừa mới sinh hạ một nữ nhi.

 

Giờ đây, hai người bọn họ đã thân tàn lực kiệt, không một xu dính túi.

 

Vệ Thiệu nhờ vào chút võ nghệ của mình mà giấu tên đổi họ, nhận làm tiêu sư để kiếm sống.

 

Kẻ từng là đích t.ử ngông cuồng của phủ Quốc công, nay vì mấy lượng bạc mà phải cúi đầu nhún gối.

 

Chu Mộ Yên muốn Vệ Thiệu đưa nàng về lại Vệ gia.

 

Nhưng Vệ Thiệu không chịu.

 

Hắn nói thẳng:

 

“Khi nào ta có thể làm nên trò trống, mới quay về kinh thành.”

 

Điều này, thật ra khiến ta có đôi chút bất ngờ.

 



 

Năm Vệ Tự lên năm tuổi, Vệ Chiêu bước lên trường thi, giành được vị trí Trạng nguyên.

 

Không ít người bắt đầu dò hỏi chuyện hôn phối của hắn.

 

Cho đến nay, vẫn còn nhiều kẻ lầm tưởng rằng ta là chính thất của Vệ Thiệu.

 

Vệ Chiêu mỗi lần nghe vậy đều không vui, lần nào cũng phải kiên nhẫn giải thích: mình đã thành thân, đã có thê tử, có cả nhi t.ử rồi.

 

Ca ca ta hiện cũng thay đổi thái độ với hắn rất nhiều. Nay sản nghiệp nhà họ Trần đã cắm rễ vững chắc tại kinh thành, danh hiệu Hoàng thương đã định, con cháu đều có thể tham gia khoa cử.

 

Còn ta, cuối cùng cũng coi như mọi sự viên mãn.

 

Ngày sinh thần của Vệ Chiêu, ta và Vệ Tự đích thân xuống bếp làm cho hắn một bát mì.

 

Tính tình Vệ Tự nay đã rất giống phụ thân nó: ôn hòa, nhã nhặn.

 

Những lúc như vậy, ta lại càng cảm thấy may mắn — may mà năm xưa Vệ Thiệu bỏ trốn.

 

Nếu ta thực sự gả cho hắn, sinh ra hài tử, không dám tưởng tượng đứa trẻ sẽ nghịch ngợm đến mức nào.

 

Ta dắt tay Vệ Tự đi tìm Vệ Chiêu, khi đi ngang qua đại sảnh, lại chạm mặt một vị khách không mời.

 

Đã bảy tám năm chưa từng gặp lại — Vệ Thiệu.

 

Vừa trông thấy ta, hắn theo phản xạ mà nhíu mày.

 

Nhìn thấy đứa trẻ bên cạnh, hắn lập tức giận dữ quát lên:

 

“Ngươi lại dám tái giá sinh con với người khác?”

 

Ta không buồn để tâm, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu đứa nhỏ.

 

“A Tự, đây là tiểu thúc của con.”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu