Hồng Lô Chử Tuyết

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hồng Lô Chử Tuyết

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

 

Tới trước cổng lớn của phủ Vệ Quốc công, ngay trước mặt đám tiểu đồng giữ cửa, ta lại thưởng thêm một ít kim dưa* cho quản gia.

 

(*)Kim dưa: vàng thỏi nhỏ hình hạt dưa, dùng làm phần thưởng quý giá trong nhà quyền quý/cung đình.

 

Mắt đám người xung quanh liền sáng rỡ — đây đều là vật quý hiếm trong cung dùng để ban thưởng, không ngờ một nữ t.ử xuất thân thương hộ như ta lại hào phóng đến thế.

 

Quản gia là người thân tín bên cạnh Vệ Quốc công, hắn đã nhận ân huệ từ ta trước nhất.

 

Vậy thì cả phủ Vệ Quốc công đều sẽ hiểu rõ một điều: chỉ cần lấy lòng ta, ắt có phần thưởng.

 

Hạ nhân vốn chẳng quan tâm bản thân đang phục vụ ai — chỉ cần lợi ích đủ lớn, ai cũng sẵn sàng bán mạng.

 

Muốn thu phục lòng người, bước đầu tiên chính là dùng tiền rải đường.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khi bái kiến lão phu nhân, ta tặng bà một chiếc vòng ngọc phỉ thúy thượng hạng, chất ngọc tuyệt mỹ, thủy sắc tinh thuần.

 

Giá trị thực sự của chiếc vòng này không nằm ở phẩm chất hay giá cả của nó— Mà nằm ở thể diện phía sau nó đại diện.

 
TruyenLau.com
“Chiếc vòng này vốn là một đôi, là bút tích cuối cùng của cố danh thủ Mộ Dung đại sư. Chiếc còn lại đã được quốc công phu nhân phủ Ninh Quốc mua về, dùng làm lễ vật mừng thọ tặng cho lão phu nhân phủ ấy.”

 

Lúc này, mí mắt lão phu nhân mới khẽ nhấc lên, trong ánh mắt lộ ra vài phần hứng thú.

 
TruyenLau.com
Ca ca ta nhập kinh trước ta một bước để khảo sát, đã bỏ ra không ít tiền bạc tìm hiểu các tin tức quan trọng.

 

Phủ Vệ Quốc công và phủ Ninh Quốc công bất hòa đã nhiều năm.

 

Khi Vệ gia gặp nạn, lại đúng dịp thọ lục tuần của lão phu nhân phủ Ninh Quốc công.

 

Trong yến tiệc, bà ta đã đeo đúng chiếc vòng còn lại, ngang nhiên vả vào mặt lão phu nhân Vệ phủ một phen.

 

Lão phu nhân Ninh phủ mỉa mai rằng Vệ gia sắp lụn bại, con dâu thì chỉ là thứ nữ của một nhà quan tứ phẩm, chẳng bằng con dâu nhà bà ta xuất thân Quận chúa — đã thế nhà mẹ đẻ còn nghèo túng.

 

Lão phu nhân Vệ phủ tức đến nỗi thổ huyết tại chỗ, nhưng cũng chẳng thể phản bác được lời nào.

 

Phu nhân phủ Ninh Quốc công là Quận chúa xuất thân trong cung, nhà mẹ đẻ phú quý vững vàng.

 

Còn mẫu thân của Vệ Thiệu chỉ là thứ nữ nhà quan tứ phẩm. Nếu không phải mấy huynh trưởng của Vệ Quốc công đã c.h.ế.t trận sa trường từ trước, thì đến phiên hắn kế thừa tước vị là điều không thể.

 

Từ sau khi Vệ Quốc công kế thừa tước vị, Vệ mẫu mới thành Quốc công phu nhân.

 

Các yến hội trong kinh đều bắt buộc bà ra mặt, chỉ tiếc xuất thân thấp kém, tính tình hẹp hòi, không gánh nổi thể diện phủ Vệ Quốc công, khiến Vệ gia không ít lần bị thiên hạ chế giễu.

 

Lão phu nhân đã bất mãn với xuất thân của Vệ mẫu từ lâu.

 

Lần này Vệ gia gặp chuyện, nhà mẹ đẻ của Vệ mẫu lập tức phủi sạch quan hệ, lại càng khiến lão phu nhân chán ghét đến tột cùng.

 

Ta liếc qua gương mặt âm trầm khó coi của Vệ mẫu, khẽ mỉm cười, thong thả nói:

 

“Mẫu thân ta đã chọn lựa rất lâu mới ưng ý chiếc này. So với chiếc được vị Quận chúa mua trước đó, chiếc này còn mang nhiều dụng ý hơn — hoa văn tơ lụa quấn quanh tượng trưng cho ý nguyện con cháu đầy đàn, đa t.ử đa phúc.”

 

“Chỉ mong lão phu nhân ưng ý.”

 

Ngón tay Vệ mẫu đang lần chuỗi phật châu trắng bệch, cả khuôn mặt cứng đờ, khẽ run lên một thoáng.

 

Bà ta cố tình kéo dài chuyện hôn sự của Vệ Thiệu, khiến mấy đứa nhỏ bên dưới cũng bị ảnh hưởng đến việc thành thân.

 

Lão phu nhân Ninh phủ còn trẻ hơn lão phu nhân Vệ phủ vài tuổi, mà nay đã có tới ba đứa chắt nội.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lão phu nhân Vệ phủ liếc nhìn Vệ mẫu bằng ánh mắt lạnh lẽo, nhưng vẫn tươi cười nắm lấy tay ta:

 

“Đứa trẻ ngoan, con có lòng rồi.”

 

“Ta đã sai người dọn sẵn một gian phòng trong viện ta, từ nay đến khi thành thân, con cứ ở lại đó đi.”

 

Lời này vừa buông xuống, sắc mặt của đám thân thích, tiểu thư và phu nhân trong phòng đồng loạt thay đổi.

 

Bên cạnh Vệ mẫu có một nữ lang dung nhan đoan trang, da trắng mặt hồng.

 

Nghe vậy, hốc mắt nàng ta lập tức đỏ ửng — nàng ta chính là cháu gái của Vệ mẫu, Chu Mộ Yên.

 

Khi ta được dẫn xuống xem phòng, những người trong phòng cũng bị lão phu nhân phân phó lui ra hết.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Chỉ trừ Vệ mẫu là bị giữ lại.

 

Nhũ mẫu ghé sát tai ta, lo lắng thì thầm:

 

“Cô nương, hành động này là đã đắc tội triệt để với mẹ chồng tương lai rồi đó.”

 

Ta bình thản đáp:

 

“Ta với bà ta, vốn đã là lợi ích đối đầu, là ngươi c.h.ế.t thì ta sống.”

 

“Nhường nhịn mãi, chỉ khiến người ta xem ta là kẻ mềm yếu dễ ức h.i.ế.p — thế thì có gì hay?”

 

Ta và Vệ mẫu tồn tại mâu thuẫn lợi ích từ gốc rễ.

 

Cho dù ta có cố lấy lòng, cũng chỉ nhận về khinh miệt và lời mỉa mai.

 

Đã vậy, chi bằng lật bài ngửa cho dứt khoát.

 

Người có tiếng nói đầu tiên trong phủ này là Vệ Quốc công, thứ hai là lão phu nhân, Vệ mẫu chỉ đứng thứ ba.

 

Bà ta đã không muốn ta sống dễ dàng nơi đây —

 

Vậy thì ta chỉ còn cách tìm người có quyền hơn bà ta để áp chế lại.

 

Một khi Vệ mẫu thất thế, Chu Mộ Yên — kẻ sống dựa vào bà ta mà tồn tại trong phủ này — cũng chẳng còn đáng ngại.

 



 

Bữa tiệc đón gió dành cho ta, Vệ Quốc công sớm đã sai người đến Quốc T.ử Giám báo giờ cho Vệ Thiệu.

 

Chờ mãi vẫn chẳng thấy hắn tới.

 

Chu Mộ Yên ngồi bên cạnh ta, dịu dàng cất tiếng:

 

“Trần cô nương, cô nương đừng giận, biểu ca là đi mua bánh đường cho muội đấy.”

 

“Dạo gần đây muội nhiễm phong hàn, t.h.u.ố.c uống quá đắng, biểu ca xót muội là muội muội trong nhà, mới phải bận rộn như thế.”

 

Nói rồi, hai gò má nàng ta khẽ ửng đỏ, như vừa ngượng ngùng vừa tự hào.

 

Giọng nàng ta không lớn, cũng chẳng nhỏ, nhưng giữa bầu không khí yên ắng này, ai nấy đều nghe rõ từng lời một.

 

Nếu là tiểu thư nhà quyền quý nào khác ở kinh thành, biết vị hôn phu chưa cưới đã có một biểu muội thân mật như thế, mà biểu muội ấy còn có nhà riêng, nhưng vẫn sống lẫn lộn trong phủ biểu ca — E là đã mất hết phong thái mà nổi trận lôi đình từ lâu, đúng như ý nguyện của Chu Mộ Yên.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu