Kim Lung Thán

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kim Lung Thán

Tác giả : Thập Tứ Châu

Chương 2

Ta lặng lẽ nhìn bà, không dám nói gì.

 

Chỉ sợ vừa mở miệng, bà liền biến mất.

 

Mãi đến khi bà bế ta trở về tẩm điện, cẩn thận đặt lên giường.

 

Lúc ấy mới thấy ta đang mở to mắt nhìn bà.

 

Bà thoáng sững người, rồi mỉm cười.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bà cười lên, đôi mắt cong cong như trăng non trên trời, khoé miệng còn có hai lúm đồng tiền thật đẹp.

 

Bà véo nhẹ gò má ta, dịu dàng hỏi: “Con tỉnh dậy khi nào thế?” TruyenLau.com

 

Đối mặt với người lạ, ta vẫn có chút dè dặt, nhưng A huynh từng nói, biết người ta tên gì rồi thì không còn xa lạ nữa.

  TruyenLau

Vì thế ta nhìn bà, hỏi: "Ta là Mãn Nô Nhi, còn người là ai?"

 

Bà ngẫm nghĩ giây lát, rồi đáp: "Ta là Nguyễn Dao Quang, bọn họ gọi ta là Hoàng hậu."

 

Ta từ từ ngồi dậy, trầm ngâm suy nghĩ một chút.

 

"Người là thê t.ử của Hoàng thượng."

 

Bà gật đầu, rồi khen ngợi, khẽ cọ đầu mũi ta: "Mãn Nô Nhi thật thông minh."

 

Ta ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh.

 

Tối đó, ma ma dẫn ta rửa mặt xong, Hoàng hậu nương nương lại ôm ta lên giường, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng ta.

 

Bà khẽ hát một khúc đồng dao:

 

"Trăng sáng soi, chiếu khắp nơi, bốn phương rộng lớn, người đi xa, mong ngày trở về, mong ngày trở về…"

 

Khi xưa A huynh thường khoe với ta rằng lúc nhỏ huynh ấy đều được mẫu thân ôm ngủ.

 

A huynh bảo bài hát mẫu thân hát rất hay, nghe một chút là huynh ấy ngủ ngoan ngay.

 

Ta ngủ không ngoan, chắc là vì chưa từng nghe mẫu thân hát ru.

 

Ừm, A huynh quả nhiên không gạt ta.

 

Bằng không vì sao vừa nghe Hoàng hậu nương nương hát, ta đã muốn ngủ mất rồi.

 

Hồng Trần Vô Định

Ngày mai…

 

Ngày mai ta sẽ kể với A huynh, rằng ta đã nghe Hoàng hậu nương nương hát rồi.

 

Về sau, ta nhất định sẽ ngoan ngoãn ngủ sớm…

 

4

 

Tiếng chuông tang trầm trầm vang vọng khắp bốn bức tường thành vuông vức.

 

Khi ta cùng Hoàng hậu nương nương vội vàng tới nơi, Lý Yến Hòa đang quỳ trước linh cữu của Hoàng thượng.

 

Lưng chàng thẳng tắp như tùng.

 

Người mà Hoàng thượng từng nói hay khóc, lúc này tuy mắt đỏ hoe, nhưng một giọt lệ cũng không rơi.

 

Hoàng hậu nương nương thay cho ta một bộ y sam trắng tinh, trên đầu cài một đoá hoa trắng nhỏ.

 

Người vỗ nhẹ lưng ta, ôn tồn nói: "Mãn Nô Nhi, con đến bên cạnh Hoàng thượng đi."

 

Ta ngẩng đầu nhìn người, người lại nói thêm: "Bây giờ Yến Hòa chính là Hoàng thượng rồi."

 

Ta mím môi, gật gật đầu, lập tức chạy về phía chàng, nghiêm chỉnh quỳ xuống bên cạnh.

 

Mất cha, chàng nhất định rất đau lòng.

 

Bởi mỗi lần cha ta ra biên ải, ta cũng rất buồn.

 

Nhưng cha ta đi rồi sẽ về.

 

Còn phụ hoàng của Lý Yến Hòa, sẽ không bao giờ quay lại nữa.

 

Ngoại tổ phụ từng nói với ta, đó gọi là cái c.h.ế.t.

 

Người c.h.ế.t rồi, sẽ bị đặt vào một cái hộp dài vuông vức, vào rồi thì không thể ra nữa, cũng không thể quay về.

 

Chàng thật đáng thương, còn đáng thương hơn ta rất nhiều.

 

Ta lén lút đưa tay nắm lấy tay Lý Yến Hòa.

 

"Yến Hòa ca ca đừng sợ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chàng nhìn ta, cố tỏ ra kiên cường:

 

"Phụ hoàng nói, sau này ta làm hoàng đế rồi, gặp chuyện gì cũng không được sợ, nên ta sẽ không sợ.”

 

Ta chẳng biết phải an ủi chàng thế nào, chỉ đành gật đầu thật mạnh: "Huynh thật dũng cảm."

 

Chẳng bao lâu sau, cha ta mặc giáp nặng tiến vào cung.

 

Vừa thấy người, ta liền vui mừng chạy đến.

 

Người xoa đầu ta: "Mãn Nô Nhi ở lại đây ngoan ngoãn, cha sẽ bảo vệ con."

 

Nói xong liền rời khỏi điện.

 

Đêm đó trong T.ử Thần điện kéo dài nhưng bình yên.

 

Ngay cả ánh nến cũng không chập chờn, chỉ lặng lẽ cháy.

 

Nhưng ngoài T.ử Thần điện, nơi cửa cung, phụ thân đang lau thanh binh đao trong tay.

 

Máu thịt dưới chân nhuộm đỏ mặt đất, chẳng ai dám tiến thêm nửa bước.

 

Đến rạng sáng, cha ta lại cầm đao trở vào T.ử Thần điện.

 

Ta nghe tiếng động, dụi dụi mắt, thấy cha đã trở về, bèn lập tức nhào vào lòng người.

 

"Cha ơi, chúng ta được về nhà rồi phải không?"

 

Cha định đưa tay xoa đầu ta, nhưng thấy tay vẫn còn vấy máu, liền lau qua một lượt, rồi nghiêm túc ngồi xổm xuống trước mặt ta, dặn dò:

 

"Mãn Nô Nhi về nhà rồi, vậy Hoàng thượng phải làm sao đây?"

 

Ta ngoảnh lại nhìn Lý Yến Hòa.

 

"Vậy thì con ở lại với huynh ấy thêm vài hôm, chờ huynh ấy không buồn nữa rồi về."

 

Phụ thân gật đầu.

 

Sau khi Tiên hoàng băng hà, tiếng chuông tang ngân vang đến ba vạn hồi.

 

Ba vạn hồi chuông qua đi, ngày nào ta cũng mong được về nhà.

 

Thế nhưng cha vẫn chưa đến đón ta.

 

Hoàng hậu nương nương, giờ đã là Thái hậu nương nương.

 

Lý Yến Hòa cũng đã thuận lợi đăng cơ, trở thành quân vương.

 

Bọn họ đều gọi ta là Hoàng hậu nương nương.

 

Nhưng ta vẫn chỉ là một đứa trẻ.

 

Ta hỏi Thái hậu nương nương: "Khi nào con mới được về nhà?"

 

Người nói: "Đã làm Hoàng hậu, thì không thể về nhà nữa rồi."

 

Ta buồn bã rúc vào lòng người, khóc thật lâu.

 

Cha gạt ta, rõ ràng nói sẽ đến đón ta về nhà mà.

 

Khóc mệt rồi, ta vừa sụt sịt vừa ngẩng đầu nhìn Thái hậu: "Nương nương cũng đã rất lâu không về nhà rồi phải không?"

 

Bà ngẩn người, rồi nhẹ nhàng lau mặt cho ta.

 

Mềm mỏng nói: "Ừ, ta cũng đã rất lâu rồi chưa về nhà.”

 

"Vậy… phụ thân của nương nương có nhớ người không?"

 

Nương nương ngẫm nghĩ rồi đáp: "Chắc là có."

 

Ta lại hỏi: "Vậy người có tới thăm nương nương bao giờ không?"

 

Nương nương xoa đầu ta:

 

"Tường cung quá cao, cha ta không vào được, ta cũng không ra ngoài được, đã rất lâu… ta chưa từng gặp lại người."

 

Nghe xong, ta bĩu môi, lại òa lên khóc nức nở.

 

Thấy ta lại khóc, nương nương cuống quýt giúp ta lau nước mắt.

 

Nhưng nước mắt với nước mũi thế nào cũng không lau hết.

 

Ta thở mạnh một cái, chẳng ngờ lại thổi ra một bong bóng nước mũi.

 

Thấy bộ dạng ấy, nương nương không nhịn được, "phụt" một tiếng bật cười.

 

Người vừa cười, ta cũng vừa khóc vừa cười theo.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu