A huynh chu môi: "A huynh của muội sao có thể bị người ta bắt nạt chứ!"
Vừa dứt lời, huynh vội lấy ra một bọc khăn gấm phồng to từ trong ngực, cẩn thận mở ra, như trân bảo dâng đến trước mặt ta.
"Nè, bánh quế hoa muội thích ăn nhất đó, A mụ làm đấy."
Ta nhìn miếng bánh quế hoa trên tay huynh ấy mà ngây người.
Cung cấm phòng bị nghiêm ngặt như vậy, vào được cung đã khó, vậy mà A huynh còn lén lút vào tận hậu cung.
Chỉ để đưa cho ta một miếng bánh quế hoa.
A huynh thấy mắt ta đỏ hoe, liền hiểu ta đang nghĩ gì, bèn vội giục: "Mau nếm thử đi, còn nóng đấy!"
Ta chu môi, cầm một miếng c.ắ.n thử.
Lại bốc một miếng khác đưa tới miệng huynh ấy.
"A huynh cũng ăn đi."
TruyenLau.com
A huynh lại lắc đầu, cười nói:
"A huynh không ăn, tất cả đều là của Mãn Nô Nhi. A huynh về nhà ăn cũng được."
TruyenLau
Bánh quế hoa A mụ làm lần này chỉ có chút ngọt nhè nhẹ, không ngọt bằng trước kia.
Nhưng trong lòng ta lại thấy ngọt ngào hơn bao giờ hết.
Ăn xong, ta chợt nhớ tới chuyện nguy hiểm này, bèn trưng gương mặt nghiêm túc mà giáo huấn huynh ấy: Đọc truyện tại TruyenLau.com
"A huynh, chuyện này nguy hiểm lắm, sau này đừng làm vậy nữa. Nếu bị cấm quân bắt được, m.ô.n.g huynh sẽ nở hoa thật đó!"
A huynh gãi đầu cười: "A huynh giỏi lắm, sao mà để cấm quân bắt được chứ."
Ta chu môi:"Dù sao thì cũng không cho làm thế lần nữa."
Giọng ta có hơi nghiêm, nghiêm đến nỗi A huynh cụp đầu xuống, nói nhỏ:
"Biết rồi, sau này không thế nữa."
Nói xong, huynh ấy ngập ngừng một lát rồi lại nói:
"A huynh sắp theo cha ra biên ải rồi, lần sau muốn gặp muội chắc còn lâu lắm, nên phải tranh thủ đến thăm.”
Ta lập tức sững người, A huynh mới mười ba tuổi thôi mà.
Ra biên ải còn nguy hiểm hơn trốn vào hậu cung nhiều lắm.
Ta sốt ruột giậm chân, nắm c.h.ặ.t t.a.y huynh:
"Không đi được không? Biên ải nguy hiểm lắm! Ta sợ… sợ huynh đi sẽ không trở về nữa, ta sẽ chẳng còn a huynh nữa…”
A huynh xoa đầu ta, vẻ mặt chẳng chút lo lắng:
"A huynh là nam t.ử hán, sinh ra là để bảo vệ giang sơn xã tắc. Ta cũng muốn giống cha, trở thành đại anh hùng tung hoành sa trường. Muội biết mà."
Ta cúi đầu: "Phải đi thật sao?"
Huynh ấy nghiêm túc gật đầu.
"Mãn Nô Nhi, A huynh muốn làm chỗ dựa cho muội. Ta không muốn muội ở trong cung bị bắt nạt, bị người ta coi thường. Chỉ có khi A huynh lập được công lao, thì Mãn Nô Nhi của ta ở trong cung mới có thể sống yên ổn, hạnh phúc cả đời."
A huynh của ta… hình như thực sự đã trưởng thành rồi.
Không còn là thiếu niên ham chơi dẫn ta làm loạn như trước nữa.
Lúc ấy, nước mắt ta lại không kiềm được mà trào ra.
A huynh cúi xuống lau nước mắt cho ta: "Sao vẫn là tiểu quỷ hay khóc vậy?"
Ta không cam lòng, mạnh mẽ lau mặt mình: "Ta không phải là tiểu quỷ hay khóc!"
"Ừ, Mãn Nô Nhi của chúng ta không phải tiểu quỷ hay khóc."
"Mãn Nô Nhi nhà chúng ta thích cười nhất. Cười một cái cho A huynh xem nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta nhe răng cười, để lộ chiếc răng sữa chưa kịp mọc lại.
Ta biết ta cười trông xấu lắm, nhưng A huynh lại nói, ta là tiểu cô nương xinh đẹp nhất trên đời.
Ta biết, ta và A huynh đều là những đứa con mang nỗi nhớ nhà.
Chuyến đi ra biên ải này của huynh ấy, cũng chỉ là vì muốn sau này ta có thể sống tự tại hơn một chút mà thôi.
7
Ta cầm bánh quế hoa đi tìm Lý Yến Hòa.
Khi ấy chàng đang xử lý chính sự trong T.ử Thần điện.
Thấy sắc mặt ta có chút ủ rũ, chàng khẽ vẫy tay gọi ta lại.
Ta liền ngồi bệt xuống bên cạnh chàng, chàng nhìn đôi mắt đỏ hoe của ta.
Ôn hòa hỏi: "Thấy A huynh rồi mà vẫn không vui sao?"
Ta lắc đầu, chợt phản ứng lại, ngẩng đầu nhìn chàng: "Sao huynh biết A huynh đã đến tìm ta?"
Chàng mỉm cười, bất đắc dĩ lắc đầu.
Phải rồi, chàng là hoàng đế.
Dù thị vệ trong cung có lơi lỏng thế nào, cũng không thể để A huynh đi thẳng vào tận Vị Ương cung.
A huynh vào được, là vì Lý Yến Hòa cho huynh ấy vào.
Hồng Trần Vô Định
Ta mím môi, trong lòng cảm động: "Đa tạ huynh."
Chàng như một người lớn, xoa đầu ta: "Man di xâm phạm biên giới, Hầu gia phải dẫn theo A huynh của muội ra Tây Bắc. Trước khi đi, cũng nên để muội gặp người thân một lần."
Ta chu môi: "Huynh thật tốt."
Chàng lại khẽ cười: "Ta không tốt đâu, nếu không phải tại ta, muội cũng sẽ chẳng bị giam trong cung này."
Ta cố chấp nói: "Nhưng ta vẫn thấy huynh rất tốt."
Ta đưa bánh quế hoa cho chàng: "Nè, ta đã hứa sẽ đãi huynh mà."
Chàng bốc một miếng bỏ vào miệng: "Muội cũng rất tốt."
Ta lại cầm một miếng khác đưa cho Tiểu Phúc công công đứng bên cạnh:
"Tiểu Phúc công công cũng ăn đi."
"Thứ của chủ tử, nô tài nào dám ăn."
Ta thở dài, Tiểu Phúc công công lúc nào cũng thế.
"Cho ngươi thì chính là để ngươi ăn, đây gọi là chia sẻ, mẫu thân ngươi chưa từng dạy sao?"
Tiểu Phúc công công cúi đầu: "Nô tài là cô nhi, không có mẫu thân."
Thấy dáng vẻ u sầu của hắn, ta hơi sững người, liền rụt rè nói nhỏ:
"Xin lỗi, ta không biết."
Tiểu Phúc công công giật mình, "phịch" một tiếng liền quỳ xuống.
Ta hốt hoảng vội đỡ hắn dậy: "Ngươi đừng cứ quỳ mãi như thế!”
Tiểu Phúc công công nhìn sang Lý Yến Hòa, thấy chàng gật đầu mới run rẩy chìa tay ra.
Ta đặt bánh vào lòng bàn tay hắn, ngẩng đầu liền thấy công công cảm động lắm, còn đưa tay lau mắt:
"Nô tài chưa từng được ăn món bánh nào ngon đến thế."
Ta khẽ thở dài, Tiểu Phúc công công thật đáng thương.
Hắn vốn là nghĩa t.ử của lão thái giám hầu cận bên Tiên hoàng.
Sau khi Tiên hoàng băng hà, lão nhân ấy liền theo vào lăng giữ linh cữu.
Kim Lung Thán
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.