Kim Lung Thán

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kim Lung Thán

Tác giả : Thập Tứ Châu

Chương 5

Không ai chống lưng, Tiểu Phúc công công thường xuyên bị các thái giám, cung nữ khác bắt nạt.

 

Việc dơ bẩn, nặng nhọc đều đẩy cho hắn.

 

Thỉnh thoảng còn bị đánh.

 

Sau này, ta và Lý Yến Hòa gặp hắn trong ngự hoa viên.

 

Ta thấy hắn tội nghiệp, liền xin Lý Yến Hòa giúp đỡ.

 

Nhờ thế, hắn mới trở thành thái giám thân cận của Lý Yến Hòa.

 

Bị bắt nạt lâu ngày, tính tình mềm nhũn, cứ hở chút là lại quỳ, cứ sợ bị đ.á.n.h như thuở trước.

 

Lúc ta chuẩn bị rời đi, Lý Yến Hòa hỏi ta có muốn theo chàng ở lại T.ử Thần điện, cùng Thái phó học tập hay không.

 

Mắt ta sáng rỡ hẳn lên.

 

"Thật sự có thể sao?"

  Website TruyenLau.com

Chàng gật đầu: "Ta đã giữ muội lại trong cung, nhưng không muốn tâm trí muội cũng bị giam trong bốn bức tường này.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Những gì ta có, ta đều chia cho muội một phần. Giống như muội chia bánh quế hoa cho ta vậy."

 

Khi ấy, Lý Yến Hòa đã mười bốn tuổi.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mà ta tuổi còn nhỏ, chưa hiểu hết ý tứ chàng nói.

 

Trong lòng chỉ nghĩ rằng, cuối cùng ta cũng có thể gặp được ngoại tổ phụ nhiều hơn rồi.

 

Mãi thật lâu, thật lâu về sau…

 

Ta mới hiểu, thứ mà Lý Yến Hòa chia cho ta khi ấy chính là quyền lực.

 

Là chút tự do và chỗ dựa hiếm hoi mà chàng có thể tranh được cho ta khi còn là thiếu niên.

 

8

 

Ta hí hửng trở về Vị Ương cung.

 

Nương nương đã chiên xong cánh hoa mộc lan.

 

Vàng ruộm giòn tan, nhìn thôi đã thấy ngon lành.

 

Nương nương cười bảo ta ăn đến nỗi miệng bóng nhẫy, giống hệt một con mèo con.

 

Ta khen tay nghề của nương nương là đệ nhất thiên hạ.

 

Người đắc ý như một đứa trẻ: "Bổn cung làm gì cũng đều thành công cả!"

 

Hôm nay thật hiếm có ngày đẹp trời, ban ngày nắng rực rỡ, đêm xuống trời đầy sao rạng rỡ nhấp nháy.

 

Ta và nương nương ngồi nướng thịt trong sân Vị Ương cung.

 

Nhìn từng xiên thịt dê chảy mỡ xèo xèo, ta thèm đến mức suýt nữa thì nhỏ dãi.

 

Ăn đến khi cái bụng tròn vo.

 

Ăn no xong, ta cùng nương nương nằm trên ghế dựa ngắm sao.

 

Mới xem được một lúc, nương nương lại lén lút chạy về phía tiểu trù phòng.

 

Bưng ra một bát mì.

 

Ta sờ bụng, thở dài: "Nhưng mà con ăn no lắm rồi..."

 

Nương nương xoa đầu ta: "Dù no cũng phải ăn một ít, hôm nay là sinh thần mười tuổi của Mãn Nô Nhi. Đây là mì trường thọ, ăn rồi con sẽ sống lâu trăm tuổi, không ốm đau bệnh tật.”

 

Ngày xưa ở nhà, mỗi lần sinh thần, A mụ cũng làm mỳ trường thọ cho ta.

 

Ta mím môi, rơm rớm nước mắt, rồi lại cúi đầu ăn thêm mấy miếng.

 

Hồng Trần Vô Định

Đêm ấy, Vân Thuần cô cô vốn nghiêm khắc, tặng ta một chiếc bùa bình an do chính tay người làm.

 

Nương nương thì tặng ta rất nhiều trâm hoa, còn có vô số xiêm y xinh đẹp.

 

Còn có cả một đôi giày thêu.

 

Khi lấy ra, người có chút ngượng ngùng, mặt thoáng đỏ: "Ta không thường may vá."

 

Ta nhìn đôi giày thêu không được tinh xảo cho lắm, lại thấy những vết kim đ.â.m nơi tay người.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lòng ta nhói lên, liền nhào vào lòng người.

 

"Giày mà nương nương làm, là đôi giày đẹp nhất thế gian.”

 

Ta hỏi người vì sao lại đối tốt với ta đến thế.

 

Người nhẹ nhàng ôm ta vào lòng.

 

"Nương nương khi xưa cũng có một nữ nhi, chỉ tiếc thân thể yếu ớt, mới hai tuổi đã rời xa ta rồi."

 

"Thấy con, ta cứ cảm giác như ông trời đưa nó trở lại bên cạnh ta một lần nữa."

 

"Nương nương chỉ muốn đối xử với con thật tốt, tốt hơn nữa, để con chẳng nỡ rời xa ta nữa."

 

Ta rúc vào lòng người, ngẩng đầu nhìn người.

 

Khẽ hỏi: "Nương nương, sau này con có thể gọi người là mẹ được không?"

 

Người cười rồi, cười như đóa hoa nở rộ.

 

"Vậy thì thật sự tốt quá rồi."

 

Nương nương đã mất con gái, còn ta thì từ nhỏ đã không có mẫu thân.

 

Ông trời vốn dĩ chẳng cho ai trọn vẹn.

 

Nhưng từ hôm nay trở đi, nương nương đã có con gái rồi, còn Mãn Nô Nhi cũng có mẫu thân rồi.

 

9

 

Từ sau ngày sinh thần ấy, mỗi ngày ta đều chăm chỉ mang túi nhỏ đến T.ử Thần điện học hành.

 

Chưa từng có một ngày lười biếng.

 

Vì làm thế, mỗi ngày ta đều được gặp ngoại tổ phụ.

 

Lý Yến Hòa khen ta là vị hoàng hậu siêng năng nhất.

 

Ngoại tổ phụ nghe xong thì đắc ý lắm, cũng phụ họa theo rằng: "Mãn Nô Nhi là giỏi nhất."

 

Ta biết đạo lý *lễ thượng vãng lai.

 

(*Lễ thượng vãng lai: Lễ nghĩa thì coi trọng sự qua lại)

 

Nên ta cũng khen lại Lý Yến Hòa là vị hoàng đế tốt nhất thiên hạ.

 

Chàng được ta khen đến đỏ vành tai, luôn nghiêng đầu né tránh ánh mắt ta.

 

Haiz… đúng là một tiểu t.ử thẹn thùng.

 

Dù bây giờ chàng đã cao hơn ta rất nhiều.

 

Nhưng ta vẫn thấy chàng là một đứa trẻ, bởi vì chàng là do ta nhìn lớn lên mà.

 

Ngoại tổ phụ nghe xong, suýt nữa nhịn không được mà bật cười.

 

"Thôi được rồi, đừng lắm lời nữa, đọc sách đi."

 

Ta hừ hừ hai tiếng, lại cầm sách lên, bắt chước dáng vẻ của người mà đọc ê a:

 

Bắt đầu từ:

 

"*Nhân chi sơ, tính bản thiện. Tính tương cận, tập tương viễn…"

 

(*Bản chất con người lúc đầu là tốt, nhưng môi trường, giáo d.ụ.c và tập quán khiến mỗi người khác biệt.)

 

Đến: "**Quân t.ử lập thiên hạ chi chính vị,hành thiên hạ chi chính đạo, đắc chí tắc dữ dân do chi…”

 

(**Người quân t.ử xây dựng trật tự, thực thi đạo lý đúng đắn, khi đạt thành tựu thì cùng chia sẻ với mọi người.)

 

Thời qua lặng lẽ xoay vần, năm tháng trôi qua chưa từng dừng lại…

 

Ta chẳng còn nhớ rõ hoa mộc lan ngoài cửa đã nở bao nhiêu mùa.

 

Chỉ biết rằng, ta đã trở thành một đại cô nương.

 

Ngoại tổ phụ thì đã già hơn nhiều, năm xưa còn bước đi thoăn thoắt, giờ đây luôn chống gậy, lưng cũng còng xuống, đi lại chậm rãi.

 

Ta thì càng ngày càng cao, người lại càng ngày càng thấp.

 

Chỉ có một điều không đổi.

 

Là mọi người đều bình an.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu