Ta ngẩng đầu, tự tin gật đầu: "Đúng thế!"
Khóe môi chàng cong lên, cười khẽ: "Ồ? Vậy nàng thích ta điểm nào?"
Ta vắt óc suy nghĩ hồi lâu: "Thích chàng tuấn tú, thích giọng nói của chàng êm tai, còn thích chàng…"
Chàng hừ một tiếng, đưa tay đẩy đầu ta ra xa một chút: “Nông cạn.”
Ta bĩu môi, không cam lòng: "Ta mặc kệ, ta chính là thích chàng!"
Ánh mắt ta nhìn chằm chằm khiến mặt chàng đỏ bừng lên.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chàng xấu hổ quay đầu đi, nhưng ta vẫn thấy rõ khoé môi chàng đang cong lên nhè nhẹ.
Ta nghĩ chắc ta đã dỗ được chàng rồi.
Năm Long Trinh thứ mười, ta đến tuổi cập kê, còn Lý Yến Hòa vừa tròn hai mươi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cũng chính vào mùa xuân năm ấy, chàng cử hành đại lễ phong hậu cho ta, long trọng vô cùng.
Nương nương đích thân vấn tóc, cài trâm cho ta.
Website TruyenLau.com
Người nói, điều mà một người mẹ mong mỏi nhất, chính là được nhìn thấy nữ nhi của mình trưởng thành, thành thân, sinh con…
Giờ người đã thấy được rồi, không còn điều gì tiếc nuối nữa.
Trong gương đồng, nương nương đang cười… cười rồi lại khóc.
Ngày hôm ấy, sử quan từng nét một ghi vào sử sách năm chữ lớn: "Hoàng hậu Vệ Kim An".
Thực ra, phần lớn các hoàng hậu Đại Ung đều không được ghi đầy đủ tên.
Lúc đầu sử quan cũng chỉ viết: “Hoàng hậu họ Vệ”.
Thế nhưng Lý Yến Hòa lại nói, ta không chỉ là thê t.ử của chàng.
Ta là Vệ Kim An, ta xứng đáng có tên của chính mình.
Trong đại lễ phong hậu ngày ấy, ta thấy ngoại tổ phụ mặc triều phục màu tía, lặng lẽ đứng trong hàng bá quan mà lau nước mắt.
Chính khoảnh khắc ấy, ta cũng không kiềm được mà òa khóc.
Bởi vì ta biết, ngoại tổ phụ đã nhớ ra ta rồi.
Người đã đích thân chứng kiến bảo bối của mình được gả đi, thật tốt biết bao.
Đêm động phòng, Lý Yến Hòa đưa ta một vật.
Ta vừa mừng vừa tò mò, nghĩ bụng: hiếm khi chàng chu đáo thế này, còn nhớ chuẩn bị quà tân hôn cho ta nữa cơ à.
Ai ngờ, khi mở hộp ra, ta kinh ngạc đến mức miệng há to không khép lại được.
Bên trong là một chiếc Hổ Phù.
Ta vội vàng trả lại cho chàng: "“Cái này… cái này sao ta có thể nhận?"
Chàng lại nhét vào lòng ta.
"Đây là hổ phù điều khiển ba vạn quân Hổ Bôn ngoài kinh thành."
"Ta từng nói, những gì ta có, đều sẽ chia cho nàng."
Hổ Bôn quân, từ bao đời nay đều là cấm vệ tinh nhuệ ngoài ngự lâm quân, từng người đều là tinh anh chọn lọc trăm người mới được một.
Ta chớp mắt, trong lòng vẫn thấy không thể tin nổi.
Chàng cũng hào phóng quá rồi.
Thế nhưng, thấy bộ dạng chàng kiên quyết, không nhận thì không xong,
Cuối cùng ta cũng đành nhận lấy hổ phù.
Suốt đêm ấy, ta ôm chiếc Hổ Phù trong ngực, tim đập thình thịch.
Không sai, là vì quá đỗi vui sướng.
Thấy thế, Lý Yến Hòa lại hừ một tiếng: “Biết vậy thì đã chẳng đưa cho nàng nữa.”
Ta lúc này mới hiểu ý, vội buông hổ phù xuống, nhào vào người chàng, ôm lấy tay chàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nũng nịu gọi: "Yến Hòa ca ca là phu quân tốt nhất trên đời~"
Khóe môi chàng khẽ cong: "Ừ."
Nhiều năm qua, tuy ta sống trong hoàng cung, chưa từng bị cuốn vào tranh đoạt hiểm độc, nhưng cũng hiểu được ý nghĩa của chiếc hổ phù này.
Trong lòng ta chỉ thấy ngọt ngào khôn xiết.
11
Vào mùa đông năm ấy, nương nương đổ một trận bệnh nặng.
Sợ ta nhiễm phong hàn, người thế nào cũng không chịu để ta tới thăm.
Vì chuyện đó mà ta giận người suốt một thời gian rất lâu, rõ ràng thân thể ta vẫn khỏe mạnh, sao có thể lây bệnh được chứ!
Từ trước đến nay ta chẳng phải đứa hay giữ quy củ.
Nương nương bảo không cho gặp, ta lại càng không chịu nghe lời.
Nhưng đến khi tận mắt nhìn thấy người nằm đó, hai mắt không còn ánh sáng, ta hoàn toàn hoảng loạn.
Vừa nghe tiếng chân ta bước vào, nương nương liền khe khẽ gọi một tiếng: "Là Vân Thuần sao?"
Ta chậm rãi đi tới bên giường, không đáp lời.
Ngồi xuống bên mép giường, ta run rẩy đưa tay lên vẫy trước mặt người.
Không có chút phản ứng nào.
Khoảnh khắc đó, ta cuối cùng cũng không nhịn được mà bật khóc.
Nghe thấy tiếng ta nức nở, nương nương lập tức hiểu ra ai đang ở trước mặt.
Người đưa tay lần mò, chạm vào mặt ta.
“Mãn Nô Nhi, sao lại khóc nữa rồi?"
Ta vừa khóc vừa nấc lên từng tiếng: "Mẫu hậu, người chẳng phải nói chỉ là cảm phong hàn thôi sao?"
"Thế nhưng vì sao… vì sao lại chẳng nhìn thấy nữa."
Nương nương vuốt má ta, nhẹ giọng dỗ dành.
Hồng Trần Vô Định
"Không sao đâu, mẫu hậu có lẽ… có lẽ rồi sẽ khá lên thôi."
Thật ra, từ rất lâu trước kia, mắt nương nương đã chẳng còn tốt.
Khi ấy người vẫn thường dỗ ta rằng, người già rồi thì đều sẽ như vậy, là chuyện bình thường.
Nhưng người chưa từng nói với ta rằng, sẽ có một ngày chẳng còn nhìn thấy nữa.
Lúc tiên đế băng hà, Lý Yến Hòa mới chỉ mười tuổi, đa phần tấu chương đều do nương nương thức đêm châm đèn xử lý.
Ta nghĩ hẳn mắt người là khi ấy bắt đầu hỏng.
Thêm vào đó, lúc sinh nở khi còn trẻ, thân thể người đã tổn thương.
Mấy năm qua, bệnh tật không ngớt.
Gió xuân thổi mạnh thì đau đầu, đông sang giá lạnh thì hai đầu gối lúc tê lúc nhức.
Nhưng mỗi lần như vậy, người đều chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng bảo ta rằng không sao cả.
Giờ đây vẫn là câu đó, không sao cả không sao cả, nhưng nếu thật sự không sao, vì sao lại không thể nhìn?
Vì sao lại gầy đến như vậy?
Nhìn nếp nhăn nơi đuôi mắt người, và những sợi tóc bạc vương trên trán.
Lúc ấy ta mới chợt nhận ra, thì ra năm tháng luôn lặng lẽ trôi qua, nhưng sức tàn phá lại hung hãn đến thế.
…
Sau mùa xuân, ngoài cung truyền đến một tin dữ.
Ngoại tổ phụ đã qua đời rồi.
Tuy là hỷ tang, nhưng ta lại chẳng thể gặp được người lần cuối, chung quy vẫn là tiếc nuối cả một đời.
Kim Lung Thán
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.