Kim Lung Thán

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kim Lung Thán

Tác giả : Thập Tứ Châu

Chương 6

A huynh ra biên ải mấy năm, tay chân vẫn còn nguyên vẹn.

 

Ngày trở về đen nhẻm như cục than, nhưng thân thể thì rắn rỏi hơn nhiều.

 

Chớp mắt một cái, đã đến tuổi cưới vợ.

 

Ngoại tổ phụ vì chuyện ấy mà lo đến mất ăn mất ngủ.

 

Không việc gì làm, liền lẩm bẩm trước mặt ta:

 

"Nó chê người ta thì thôi đi, người ta không chê nó là phúc phần rồi, còn kén cá chọn canh!"

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Ta tuổi già sức yếu, nuôi lớn hai đứa các ngươi không dễ gì! Còn cha ngươi, phủi tay mặc kệ, ngày ngày chỉ biết đ.á.n.h trận luyện binh!"

 

"Cổ nhân nói rồi, cha nào con nấy, cha nào con nấy…"
TruyenLau.com
 

Ta "phụt" một tiếng bật cười, nghĩ mãi mà không hiểu được câu ấy có gì để nhấn mạnh đến hai lần "cha nào con nấy".

 

Nghe ngoại tổ phụ lẩm bẩm, ta lại thấy thật vui.

  TruyenLau

Nói mãi nói mãi, người đã tựa lưng vào bàn mà ngủ gật.

 

Không biết từ bao giờ, lời người nói ngày càng lộn xộn, người cũng lúc tỉnh lúc mê.

 

Lắm lúc giảng bài chưa xong đã lim dim ngủ mất.

 

Giống như lúc này, hai tay khoanh lại, cứ thế ngồi ngủ ngon lành.

 

Ngoại tổ phụ thích để râu dài.

 

Thấy người ngủ say, ta lại nổi m.á.u nghịch ngợm.

 

Giống như thuở nhỏ, ta tết râu dài của người thành b.í.m nhỏ.

 

Cảm thấy chưa đủ đẹp, ta lại tháo dải lụa màu hồng trên đầu mình, buộc thành một cái nơ bướm cho người.

 

Thỏa mãn vô cùng, ta khều khều Lý Yến Hòa đang duyệt tấu chương.

 

"Đẹp không?"

 

Lý Yến Hòa nhìn thấy, khẽ cười bất đắc dĩ, đuôi mày khẽ nhướng:

 

"Ừm… cũng không tệ."

 

Vừa dứt lời, ngoại tổ phụ bỗng giật giật đầu.

 

Chậm rãi mở mắt, chép miệng vài cái.

 

Thấy ta cười híp mắt ngồi đối diện, liền trừng mắt với ta:

 

"Luận sách viết xong chưa đấy?"

 

Ta lập tức đưa bài luận cho người, người liền nghiêm túc xem xét.

 

Ta lặng lẽ xoay người, nhìn sang phía Lý Yến Hòa.

Hồng Trần Vô Định

 

Trong lòng cười thầm — may mà ngoại tổ phụ không phát hiện ra ta đã tết tóc cho người.

 

Vừa quay đầu lại, liền thấy ngoại tổ phụ đang ôm bài luận của ta, nhắm mắt ngủ mất rồi.

 

Ta thở dài, lẩm bẩm trong miệng: "Sao lại ngủ nữa rồi…"

 

Ta còn đang đợi người khen ta mà.

 

Ngoại tổ phụ lần này ngủ rất lâu.

 

Mãi đến chiều muộn mới lờ mờ tỉnh dậy.

 

Vừa mở mắt đã nhìn ra ngoài cửa, gương mặt mang theo vẻ hoảng hốt.

 

"Trời tối rồi, ta còn hứa với Mãn Nô Nhi phải làm diều cho nó mà."

 

"Mau về nhà, mau về nhà, về trễ rồi con bé lại khóc mất."

 

Nói xong, người liền vội vã đứng dậy, bước nhanh ra ngoài.

 

Miệng vẫn thì thầm lặp đi lặp lại: "Mau về nhà, mau về nhà…"

 

Thấy người đi vội, ta sợ người ngã, liền lập tức chạy đến đỡ.

 

Người nhìn ta, ngây người trong chốc lát.

 

Rồi khẽ mỉm cười: "Cô nương à, cô trông giống cháu ngoại Mãn Nô Nhi của ta quá."

 

Bàn tay ta lập tức cứng đờ.

 

Giọng run run: "Ngoại tổ phụ, là con mà, con chính là Mãn Nô Nhi đây mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngoại tổ phụ lại lắc đầu: "Không phải, cô không phải Mãn Nô Nhi, Mãn Nô Nhi là cháu ngoại của ta mà."

 

Ngoại tổ phụ còn nhớ phải về nhà làm diều cho Mãn Nô Nhi, thế nhưng… vì sao lại không nhớ rằng ta chính là Mãn Nô Nhi?

 

Ngự y nói, ngoại tổ phụ là do tuổi tác cao, nên sinh chứng lú lẫn.

 

Rồi dần dần, thời gian người tỉnh táo sẽ ngày càng ít đi.

 

Ta sợ lắm, sợ một ngày nào đó người hoàn toàn không nhớ ta nữa.

 

Ta cũng sợ, rồi sẽ có ngày người rời xa ta.

 

10

 

Sau khi bệnh tình của ngoại tổ phụ trở nặng, người cũng ít đến T.ử Thần điện hơn trước.

 

Lý Yến Hòa là người trầm lặng ít lời.

 

Hôm ấy lại bất chợt lên tiếng với ta: "Trong triều có đại thần giục trẫm nạp phi."

 

Ta chớp mắt, đầy tò mò hỏi: "Vậy chàng định nạp mấy người?"

 

Chàng nhìn ta, không đáp.

 

Ta lại lẩm bẩm một mình: "Nạp ba người đi, như thế sẽ có người chơi bài cùng ta."

 

"Gần đây mắt nương nương kém lắm rồi, chơi bài toàn đ.á.n.h sai, lại còn đ.á.n.h chậm nữa.”

 

"Với lại ta thích những cô nương xinh đẹp, đừng nóng tính quá. Không thì nếu ta giận dỗi với họ, họ mắng ta thì sao?"

 

Nói tới đây, Lý Yến Hòa tức đến bật cười.

 

Ta quay đầu nhìn chàng, chỉ thấy chàng đang lạnh mặt nhìn ta, như thể muốn ăn tươi nuốt sống.

 

Ta hoảng hốt rụt cổ lại: "Chàng trừng ta làm gì thế?"

 

Lý Yến Hòa hừ một tiếng, chẳng vui vẻ gì, giơ hai ngón tay búng nhẹ vào trán ta.

 

"Đúng là đầu óc gỗ mục!"

 

Giọng điệu có phần nghiến răng nghiến lợi.

 

Lại liếc ta một cái, vẻ mặt giận mà bất lực, rồi quay người bỏ đi.

 

Ta nghĩ mãi không ra, về tới cung liền đem chuyện này kể cho nương nương nghe.

 

Cứ đuổi theo người hỏi mãi, vì sao gần đây Lý Yến Hòa hay giận ta vô cớ.

 

Nương nương nghe xong liền bật cười.

 

Đưa tay chọc trán ta một cái: "Ngốc quá, đó là vì nó thích con đấy."

 

“Con biết con rất được người ta quý mến mà.”

 

Nương nương véo má ta:

 

"Loại thích này là tình cảm nam nữ. Không giống như ta thương con."

 

"Con biết tình cảm nam nữ là gì không?"

 

Ta lắc đầu.

 

Nương nương nghĩ một lát, rồi nói:

 

"Thích là ngày ngày canh cánh trong lòng, trong đầu luôn nghĩ đến người ấy."

 

"Ví dụ như nếu Hoàng thượng nạp phi, về sau không chơi với con nữa, không tốt với con nữa, con có buồn không?”

 

Ta suy nghĩ một lát, rồi gật đầu: "Chắc là sẽ buồn."

 

Nương nương mỉm cười: "Vậy thì, đó chính là thích rồi."

 

Chớp mắt một cái, ta như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

 

Hóa ra là ta thích Lý Yến Hòa thật rồi sao?

 

Đêm ấy ta trằn trọc mãi không ngủ được, cuối cùng cũng nghĩ thông suốt.

 

Chắc là ta thật sự thích Lý Yến Hòa.

 

Vậy nên, sáng sớm hôm sau, ta liền tới thẳng T.ử Thần điện.

 

Vừa gặp chàng, ta liền nở nụ cười rạng rỡ như hoa.

 

Vô cùng thản nhiên mà nói to: "Ta thích chàng!"

 

Chàng sững sờ: "Nàng thích ta?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu