Kim Lung Thán

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kim Lung Thán

Tác giả : Thập Tứ Châu

Chương 8

Hôm người đưa tang, là lần đầu tiên ta rời cung sau nhiều năm.

 

Dọc phố dài chật kín người.

 

Có những đứa trẻ từng chẳng đủ tiền đọc sách, được ngoại tổ phụ chỉ dạy mà thành tài,

 

Có những quan viên từng rơi vào cảnh thất thế, nhờ người dìu dắt mà bước lên.

 

Có những kẻ ăn xin từng lang thang đầu đường xó chợ, ngày ngày tới trước Lương phủ xin ăn.

 

Cũng có những phụ nhân quần áo vá chằng vá đụp, dắt theo con nhỏ theo sau.

  Website TruyenLau.com

Họ đều chân thành tiễn biệt vị lão nhân ấy chuyến đi cuối cùng.

 

Ngoại tổ phụ làm quan hơn bốn mươi năm, dạy dỗ hai đời hoàng đế, phò tá thiếu đế, đổi mới cải cách, sửa đổi luật pháp.

 
TruyenLau.com
Thật sự là: Vì trời đất lập tâm, vì sinh dân lập mệnh, kế thừa tinh hoa của tiền nhân, mở ra thái bình cho vạn đời!

 

Cả đời ngoại tổ phụ như một bức tranh đậm mực rực rỡ, đến nay đã vẽ xong dấu chấm cuối cùng.

 

Giây phút nhìn thấy con đường mười dặm đưa tiễn người, dân chúng đồng loạt rơi lệ, trong lòng ta chỉ thấy vô vàn tự hào, tự hào vì ta có một ngoại tổ phụ tốt đến vậy.  TruyenLau.com

 

Ta là một cô nương tham lam, nếu thật sự đời người có kiếp sau, ta vẫn muốn lớn lên bên gối người, dưới hiên nhà người.

 

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm reup)

 

12

 

Năm Long Trinh thứ mười hai, vào mùa thu, ta sinh hạ một bé trai.

 

Lý Yến Hòa đặt tên cho con là Hoài Triệt.

 

Cũng vào năm ấy, thân thể nương nương ngày một suy yếu.

 

Nương nương rất yêu quý đứa trẻ này.

 

Ta cũng cảm thấy may mắn vì con đến thật đúng lúc.

 

Kịp để người được hưởng niềm vui có cháu bồng bế kề cận.

 

Hoài Triệt là một đứa trẻ thông minh, mới một tuổi đã biết gọi rõ ràng: "Hoàng tổ mẫu".

 

Nương nương dù không nhìn thấy gì, nhưng mỗi lần nghe tiếng ấy vang lên, khóe miệng người luôn nở nụ cười đặc biệt tươi tắn.

 

Người thích ôm lấy Hoài Triệt, ngồi phơi nắng trong Trường Ninh cung.

 

Trẻ con lanh lợi thường rất nghịch ngợm, thế nhưng mỗi khi nằm trong lòng hoàng tổ mẫu, Hoài Triệt lại vô cùng ngoan ngoãn.

 

Hoàng tổ mẫu ngủ, nó cũng nằm im nhắm mắt.

 

Hoàng tổ mẫu cười, nó cũng cười theo.

 

Ánh nắng ngày xuân khiến người ta cảm thấy ấm áp dễ chịu.

 

Ta ôm lấy Hoài Triệt, ngồi cạnh nương nương trong Trường Ninh cung cùng phơi nắng.

 

Nương nương nằm nghiêng trên ghế dựa, nhẹ giọng hỏi ta:

 

"Xuân năm nay, ngọc lan trong cung đã nở chưa?"

 

Ta khẽ lắc đầu: "Vẫn chưa đâu, nhưng con thấy đã bắt đầu hé nụ rồi."

 

Nương nương lại mỉm cười nói: "E là năm nay, ta không chờ được đến khi hoa ngọc lan nở đâu."

 

Ta lặng im hồi lâu, nước mắt không kìm được đã đong đầy nơi khóe mắt.

Hồng Trần Vô Định

 

Nức nở nói: "Ai nói vậy chứ, người không những có thể chờ đến năm nay, còn có thể chờ đến năm sau, năm sau nữa, và nhiều năm sau nữa cũng đều sẽ thấy.”

 

"Hoài Triệt còn chưa lớn khôn, người không được phép nghĩ như vậy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nương nương hừ nhẹ một tiếng: "Thật đúng là một tiểu nha đầu ngang ngược."

 

"Phải, con cứ ngang ngược đấy."

 

"Về sau người không được nói những lời xui xẻo như thế nữa, bằng không con sẽ nổi giận đấy."

 

Nương nương bật cười, rồi chậm rãi nói:

 

"Ta sinh ra ở Giang Nam, lúc còn nhỏ, mỗi khi xuân về, mẫu thân ta luôn làm bánh hoa hoè cho ta ăn."

 

"Nếu có thể, sau này hãy trồng một cây hoè bên cạnh tường phía Nam của cung điện giúp ta."

 

"Cây hoè mọc cao, rễ bám sâu, thân có thể vượt khỏi tường cung, rễ có thể xuyên qua đất mà vươn ra ngoài cung."

 

"Biết đâu ta lại có thể cảm nhận được sự phồn hoa ngoài cung, hoặc có một khoảnh khắc nào đó, gặp được người mình hằng mong mỏi."

 

Ta ngồi một bên, sớm đã khóc đến nước mắt đầm đìa.

 

Nương nương lại khe khẽ hát khúc ru thuở xưa người vẫn dùng để dỗ ta ngủ:

 

"Trăng sáng soi, chiếu khắp nơi, bốn phương rộng lớn, người đi xa, mong ngày trở về, mong ngày trở về…"

 

Dần dần, hơi thở của nương nương yếu đi.

 

Ánh nắng xuân có ấm áp đến đâu, cũng không thể làm ấm lại thân thể đang dần lạnh giá của người.

 

……

 

Năm nay hoa ngọc lan nở rộ hơn hẳn mọi năm.

 

Chỉ là, không còn ai làm bánh hoa ngọc lan cho ta ăn nữa.

 

Người ta vẫn nói, sinh lão bệnh t.ử là chuyện thường tình nơi nhân thế.

 

Thế nhưng khi từng người thân yêu lần lượt rời khỏi cuộc đời mình, thì làm sao có thể thực sự buông tay cho được?

 

Nhiều năm sau, cây hoè đã trổ hoa, thân cây cũng đã cao hơn tường cung.

 

Không biết nương nương có nhìn thấy cảnh phồn hoa ngoài cung như người từng mong mỏi hay không…

 

13

 

Những năm qua, Lý Yến Hòa chưa từng nạp thêm phi tần nào.

 

Vì chuyện này, các đại thần tiền triều làm phiền chàng đến phát bực.

 

Có điều mấy năm gần đây, đã tốt hơn rất nhiều.

 

Đại khái là bởi mấy vị đại thần khuyên chàng nạp phi đều bị A huynh ta lén trùm bao đ.á.n.h cho một trận.

 

Về sau bá quan trên triều đều biết, hoàng hậu có một vị huynh trưởng rất bá đạo.

 

Ai dám khuyên bệ hạ nạp phi,huynh trưởng của hoàng hậu nhất định sẽ chọn một góc khuất nào đó mà đ.á.n.h người kia tơi tả.

 

Thế mà chẳng ai dám nói xấu cả.

 

Ai bảo người ta khôi phục bờ cõi, đ.á.n.h cho man di cúi đầu xưng thần chứ?

 

Năm tháng là thứ chẳng nể mặt ai.

 

Năm Hoài Triệt mười tuổi, tóc mai của Lý Yến Hòa đã điểm không ít sợi bạc.

 

Mỗi lần trông thấy những sợi tóc bạc ấy, ta đều cau mày.

 

Chàng luôn cười ta đa sầu đa cảm.

 

Lý Yến Hòa là một vị hoàng đế cần mẫn.

 

Trị vì hơn hai mươi năm, chưa từng một lần trễ triều, từ khi nắm quyền, mọi tấu chương đều tự mình phê duyệt.

 

Ta vẫn còn nhớ, rất rất nhiều năm trước, người ta đều nói một vị ấu đế thì không thể gánh vác nổi thái bình mà tiên đế để lại.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu