Tôi tắt livestream. Rồi xóa luôn tài khoản.
Lặng lẽ nhìn vào bảng vàng danh sách giải thưởng:
Giải Vàng – Lý Nhiên.
Tôi bật khóc – khóc như chưa từng được khóc.
Sau đó mở điện thoại ra, nhận được hàng loạt tin nhắn chúc mừng.
Dư Hồng chẳng nói gì, chỉ im lặng chuyển cho tôi bao lì xì 8888 đồng.
Lý Dược Tiến vẫn cố chấp, livestream mắng tôi không ngừng.
Tiếc rằng dân mạng không còn tin hắn nữa, đơn hàng refund ào ạt.
Hắn vi phạm hợp đồng, bị công ty phạt nặng. Đã ra đi tay trắng nay còn ôm thêm một đống nợ.
Không còn thu nhập, gia đình hắn buộc phải cuốn gói về quê.
Sau khi giành được giải Thanh Quả, rất nhiều công ty ngỏ lời mời tôi về làm. Nhưng tôi vẫn kiên quyết ở lại công ty của Dư Hồng.
Một ngày nọ, một trợ lý đắc lực của tôi rụt rè đến gặp, nói rằng cô ấy đã mang thai.
Nhìn vẻ mặt hoang mang lo lắng của cô ấy, tôi chuyển cho cô một phong bao lì xì.
Cô tưởng tôi định sa thải, liền òa khóc.
“Về nhà an thai cho tốt. Vị trí này vẫn sẽ để dành cho em. Một năm sau, nếu em muốn quay lại, cứ nói với chị.”
Thời gian trôi nhanh thật. Chớp mắt đã một năm. Website TruyenLau.com
Nhưng cô ấy không quay lại nữa.
Cô nói: “Chỉ cần nhìn thấy con một cái, em đã không nỡ rời xa rồi.”
Tôi hiểu. Trên đời này có biết bao người phụ nữ tài giỏi bị giữ chân trong bốn bức tường, không phải họ không biết sự cô đơn và cay đắng của việc làm nội trợ toàn thời gian.
Nhưng con cái luôn là điểm yếu mềm trong lòng người mẹ.
Website TruyenLau.com
Vừa là gót chân A-sin, cũng là giáp trụ cả đời của họ.
Bi thương là ở chỗ – từ chính cơ thể của người phụ nữ lại sinh ra mũi dao đâm ngược vào họ.
Tôi không trách cô ấy.
Chỉ nhắn lại một câu:
Website TruyenLau.com
“Chúng ta trước hết là chính mình, rồi mới là mẹ.”
Trời cũng đã khuya. Ngày xưa giờ này, tôi vẫn đang ngồi kèm con học bài.
Nhiều năm kết hôn, tôi đã đánh mất bản thân từ lúc nào không hay.
Giờ đây, từng chút một, tôi tìm lại chính mình. Từng bước, từng bước, tôi đang hoàn thành giấc mơ đã từng bị bỏ lỡ.
Ý nghĩa của cuộc sống là gì?
Khi bị gia đình phản bội và ruồng rẫy, tôi từng tuyệt vọng. Nhưng vượt qua được sự tuyệt vọng đó, tôi không cam tâm dừng lại.
Bước ra khỏi vũng lầy, một phần vì cuộc sống ép buộc.
Nhưng cũng bởi chính vì là mẹ, tôi mới có đủ can đảm để đối mặt với tất cả những điều ấy.
Sinh con là một lần đi qua Quỷ Môn Quan.
Đến cái chết còn không sợ, thì tôi còn sợ gì nữa?
Phần đời còn lại –
phải thật lòng yêu lấy bản thân mình.
HẾT.
Một Mình Đứng Đợi Giữa Mùa Đông
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Một Mình Đứng Đợi Giữa Mùa Đông
Chương 13
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn