Về đến nhà, tôi lịch sự mang theo một chiếc bánh kem.
Vì tan làm muộn nên tôi không kịp đặt trước, chỉ mua được cái bánh sáu tấc – cũng tạm đủ ăn.
Ai ngờ vừa bước vào nhà, em chồng đã giở giọng móc méo:
“Mua cái bánh bé xíu vậy ai ăn cho đủ? Đến con chị ăn một mình chắc cũng không đủ no nữa!”
Tôi tiến lại gần, dí sát mặt vào cô ta:
“Con nào? Tôi có đứa con nào đâu?”
Dương Dương ngơ ngác, cứ tưởng tôi bị mất trí, lặng lẽ kéo áo tôi gọi một tiếng:
“Mẹ ơi… Ba tối nào cũng về rất muộn, bài tập con làm bà nội không hiểu. Mẹ giúp con xem được không?”
Tôi ngồi xuống bàn ăn, lạnh nhạt cắm mặt vào điện thoại, giả vờ không nghe thấy.
“Bao giờ ăn cơm vậy? Tôi đói rồi.”
Hóa ra chẳng làm gì, chỉ ngồi chờ ăn thôi mà lại sướng đến thế.
Lạ thật, hôm nay mẹ chồng không càm ràm tôi câu nào, lặng lẽ tiếp tục nấu ăn.
Trực giác phụ nữ mách bảo – tối nay chắc chắn có biến.
Em chồng hậm hực cầm ly đập mạnh xuống bàn:
“Dương Dương nói chuyện với chị mà chị giả điếc à? Làm mẹ kiểu gì vậy! Cả ngày chẳng đi làm, việc nhà không động tay, chỉ biết ra ngoài rong chơi hưởng thụ. Thật tội cho mẹ em, tuổi già rồi mà còn phải đưa đón cháu.”
Website TruyenLau.com
Lý Dược Tiến cuối cùng cũng mò về. Tay xách một cái bánh kem cỡ đại, nhìn là biết đặt làm riêng, không rẻ. Còn cầm thêm bó hoa và quà sinh nhật.
Từng ấy năm sống chung, lần đầu tiên thấy hắn đối xử với mẹ hắn tử tế đến vậy.
Mẹ chồng tôi chống gậy tập tễnh từ bếp bước ra, mang theo món ăn vừa nấu xong. TruyenLau
Tôi không buồn quan tâm họ đang diễn vở gì, liền thẳng thắn tuyên bố:
“Hôm nay cả nhà có mặt đầy đủ, tôi có chuyện muốn nói. Tôi muốn ly hôn với Lý Dược Tiến – đứa con cưng của bà, người anh hoàn hảo của cô, ông bố toàn năng của Dương Dương. Về tài sản…”
Chưa nói xong, mẹ chồng – người trước nay mong tôi ly dị từng ngày – lại quay sang khuyên nhủ:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tiểu Dao à, con lấy chồng về nhà chúng ta chịu nhiều khổ sở, mẹ biết. Nhưng Dương Dương còn nhỏ, con thật lòng bỏ con ở lại mà đi sống cho riêng mình à?”
Tôi đập bàn cái “rầm”:
“Mấy người định giở trò gì đây? Bớt diễn đi. Ngày mai gặp nhau ở Cục Dân Chính!”
Tôi vừa đứng dậy, mẹ chồng lập tức ôm ngực, gục xuống đất.
Miệng thì rên rỉ đau đớn:
“Ối giời ơi, ối giời ôi…”
Em chồng phản ứng nhanh bất thường:
“Anh ơi, hình như mẹ lên cơn đau tim rồi!”
Nói xong không gọi 120 mà chỉ ôm mẹ gào khóc.
Lý Dược Tiến lập tức quỳ rạp xuống trước mặt tôi:
“Vợ ơi, đừng ly hôn có được không? Anh sai ở đâu em nói, anh sửa!”
Dương Dương sợ hãi, vừa khóc vừa đấm loạn vào người tôi:
“Mẹ là đồ xấu xa! Mẹ không phải mẹ con! Mẹ đi đi! Đây không phải nhà mẹ!”
Tôi… đi á?
Với cái thế cục này, đi là không kịp rồi – phải chạy mới thoát.
Tiếc là tôi quên mất: chạy được khỏi nhà sư, nhưng chạy không khỏi cái chùa này!
Một Mình Đứng Đợi Giữa Mùa Đông
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.