Một Mình Đứng Đợi Giữa Mùa Đông

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Một Mình Đứng Đợi Giữa Mùa Đông

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Con trai đứng bên cạnh gật đầu hưởng ứng:

“Đúng rồi! Mẹ đâu có đi làm, toàn tiêu tiền của ba thôi!”

Tôi tức nghẹn:

“Tôi không đi làm là vì ai? Nếu không vì sinh con thì tôi đâu bị buộc thôi việc. Còn anh, chẳng phải nói sau khi có cháu thì mẹ anh sẽ phụ trông con à? Giờ con lớn rồi lại quay sang trách tôi không đi làm?”

Tôi chỉ vào đôi giày mới của con:

“Tôi làm móng hết hơn trăm ngàn, giày của con hơn một triệu, ai mới là người hoang phí?”

Con trai vẫn không hề thấy sai:

“Con mua giày vì con học giỏi! Còn mẹ làm mấy thứ như yêu tinh vậy là vung tiền vô ích!”

Tôi cười lạnh:

“Nếu không có mẹ mỗi tối kèm cặp, con có được điểm như bây giờ không? Mẹ chẳng có công lao gì à?”

Chẳng ngờ chồng tôi lại lườm tôi một cái, tiếp tục cắm đầu xem clip trên điện thoại.

“Con học giỏi vì con thông minh, liên quan gì mẹ? Mẹ thì tay như vỏ cây già còn bày đặt làm móng! Chỉ giỏi xài tiền ba con kiếm được! Có bản lĩnh thì mẹ tự đi kiếm tiền đi!”

Ánh mắt khinh khỉnh của con trai như đâm thẳng vào tim tôi.

Tôi khoá cửa phòng lại, chồng ở bên ngoài gào lên:

“Lại nổi điên gì nữa đấy! Không nấu cơm à?” Website TruyenLau.com

Cả tối tôi không ăn uống gì, nằm lịm trong phòng.

“Rầm!” Tiếng đóng cửa làm tôi giật mình tỉnh dậy.

Ngoài phòng vang lên tiếng hai cha con cười nói vui vẻ:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ba, KFC ngon quá trời! Ngon hơn mẹ nấu nhiều, sau này mình đi ăn hoài được không ba?”

“Đương nhiên rồi con! Mẹ con không thương con thì còn có ba nè, ba không để con đói đâu!”

Câu đó cố tình nói to như muốn chọc tức tôi.

Tôi cũng chẳng thèm nhịn nữa. Được thôi, các người không cần tôi thì đừng trách tôi lạnh lùng.
Website TruyenLau.com
Tôi lập tức đặt một tô lẩu cay siêu to trên app.

Từ lúc mang bầu tôi đã không dám ăn cay. Sau này con lớn, mẹ chồng không cho ăn đồ linh tinh, tôi cũng phải làm gương theo.

Giờ thì nhìn xem, làm gương ra cái gì?

Tôi ngồi trên tấm thảm trước ghế sofa, mở lon coca, ăn lẩu cay, xem show giải trí.

Con trai thấy tôi ăn, nhăn mặt:

“Con cũng muốn ăn!”

“Không phải các người vừa ăn rồi à? Với lại ba con nói lẩu cay là đồ ăn rác, con không được ăn.”

Tôi không thèm liếc con một cái, vừa ăn vừa cười xem chương trình.

Nó nhào tới định giật, tôi vung tay tát cho hai cái bạt tai.

Dạy con phải dạy từ nhỏ, không thì lớn lên sợ đánh không lại nó nữa.

Con trai bị tôi đánh ngã lăn ra đất, khóc ầm lên đòi tìm ba.

Tôi nổi điên, đứng bật dậy gào lớn về phía chồng:

“Muốn tìm ba con hả? Kể cả tìm ông trời cũng vô ích! Nói tôi tiêu tiền của ba con hả? Vậy bảo ba con có gan thì trả lại tiền của tôi đi!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu