Lúc đó, Vương Nhiên đứng dậy bênh tôi:
“Học tỷ là do phải ở nhà chăm con nên mới không học tiếp. Ngày trước chị ấy là thiên tài thiết kế của M đại, còn là người duy nhất đạt Giải Thiết Kế Xuất Sắc đấy.”
Phó giám đốc bĩu môi:
“Cô biết ngành thiết kế này đổi mới nhanh cỡ nào không? Mấy cái cảm hứng thiết kế hồi đó chắc ở nhà nấu cơm, đẻ con lâu quá cũng bay sạch rồi nhỉ?”
Cô ấy còn trẻ, năng nổ, mang cái khí thế hừng hực như tôi thuở mới ra trường. Nhưng đáng tiếc là dùng để công kích phụ nữ cùng giới.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, thì một chị đồng nghiệp – có lẽ cũng là mẹ – đập bàn thay tôi:
“Cô chưa làm mẹ, nhưng là phụ nữ, cô có dám đảm bảo cả đời không sinh con không? Có dám chắc cả đời không vì gia đình mà đánh mất sự nghiệp không? Là phụ nữ mà không hiểu cho phụ nữ, lại còn ác ý với người quay lại công việc sau khi làm mẹ? Cô biết vì sao mãi vẫn chỉ là phó giám đốc không? Tôi nói cho cô biết, chức vụ không phải chỉ dựa vào năng lực!”
Cô phó bị chặn họng, mặt xụ xuống rồi xách túi bỏ về.
Tôi há miệng, nhưng không biết nên nói gì.
Chỉ đành nâng ly mời mọi người, rồi vui vẻ ăn uống cùng cả bàn.
Trong lúc ăn, mọi người trở nên thân thiện hơn hẳn.
Một cô bé thật thà nâng ly:
“Chị Lý, em không phải nịnh đâu, chứ nếu ngày xưa chị đi làm minh tinh thì giờ chắc chắn là top đầu showbiz luôn rồi!”
Tôi nhớ lại hồi đại học Dư Hồng hay cầm điện thoại quay lén tôi từ đủ góc độ, không nhịn được bật cười.
Cô em học dưới nghe thế thì hào hứng hẳn lên:
“Để em kể cho mọi người nghe, hồi đó chị là nhân vật chính của một topic trên diễn đàn M đại, toàn là ảnh đẹp chị ấy không đó!”
TruyenLau.com
Thế là ai cũng rút điện thoại ra tìm, tôi thì cảm thấy y chang kiểu ngồi họp mặt Tết rồi bị mấy cô chú họ hàng tra hỏi có TikTok không.
Mọi người đồng loạt hét lên:
“Trời ơi giám đốc Lý ngày xưa đẹp thế cơ à! Phải biết sớm thì chị đi thi mấy show tuyển chọn là nổi như cồn rồi!”
“Đúng rồi đó! Mặt mộc đẹp kiểu này chụp cam thường còn đỉnh hơn cả mấy app filter!”
Website TruyenLau.com
“Ăn xong cho em chụp chung tấm hình nha giám đốc!”
Tối đó, ăn xong chưa được bao lâu thì Dư Hồng gọi ngay:
“Sao rồi, có ai làm khó cậu không?”
Chị gái à, cả văn phòng ai cũng biết chị là chỗ dựa lớn của em, ai mà dám làm gì, không muốn đi làm nữa chắc? TruyenLau
Nhưng nói thật, Tiểu Hồng này, tớ thấy mình còn thiếu sót quá nhiều, tớ muốn học để bắt kịp nhanh hơn.
Thế là tôi bắt đầu cuộc sống ngày đi làm – tối học thêm.
Một Mình Đứng Đợi Giữa Mùa Đông
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.