Vừa thấy Dư Hồng, khí thế mấy ngày nay tôi gồng lên liền sụp đổ, nhào vào vai cô ấy khóc nức nở.
Tôi từ từ kể hết những việc cha con nhà kia đã làm với tôi. Dư Hồng nghe xong, đập bàn cái “rầm”:
“Cái đồ cầm thú! Vậy mà dám đối xử với cậu như thế! Nếu không vì hai cha con nhà nó, cậu đâu phải chôn chân ở nhà mấy năm nay! Mẹ nó, chúng nó dám nói cậu như vậy à? Ly dị đi! Bắt buộc phải ly dị! Yên tâm, chị đây nuôi cậu! Chị bây giờ là quý bà giàu có!”
Tôi trấn tĩnh lại, nhờ cô ấy tìm giúp một công việc, lương không quan trọng.
“Tìm gì nữa! Bên công ty tớ vừa trống vị trí giám đốc sáng tạo bộ phận quảng cáo, xem cậu có nể mặt mà đến làm không?”
Tôi xua tay lia lịa, đã lâu không đi làm, tư duy thiết kế cũng lạc hậu mất rồi.
Dư Hồng phẩy tay:
“Không biết thì vừa làm vừa học, cậu quên hồi xưa đồ án tốt nghiệp của cậu là thiết kế xuất sắc à? Tớ cho cậu đi học thêm, vừa học vừa làm. Cậu học nhanh thế, ai tớ không tin, chứ cậu thì tớ tin tuyệt đối.”
“Nhưng mà…” Tôi vẫn lúng túng, sợ mình làm phiền cô ấy.
“Trời ơi, lắm lời quá. Ghế đó để không cũng là để không, cậu ngồi tạm cho chị cái, coi như giúp chị.”
Xong việc, hai đứa lại như hồi đại học, khoác tay nhau đi dạo phố, làm nail, mua túi mới.
Chị em đồng hành, niềm vui nhân đôi!
Ban đầu tôi còn định ly hôn trong hòa bình, giờ thì thôi, không lột một lớp da hắn, tôi không mang họ tôi nữa.
Tôi thuê một thám tử tư để theo dõi Lý Dược Tiến, chuyện cần tiêu tiền thì không thể tiếc được.
Tôi thu dọn hành lý, tìm thuê một chỗ ở mới và gửi cho Lý Dược Tiến một tin nhắn:
“Vài hôm tới em về nhà mẹ đẻ.”
Hắn không dám nói gì, vì hắn sợ ba tôi. Công ty của hắn ngày trước cũng là do ba tôi bỏ vốn đầu tư. Mà ba tôi từng là quân nhân đấy.
TruyenLau.com
Câu “đàn ông có tiền thì sinh hư” – giờ nghĩ lại thật sự không sai chút nào.
Tôi bắt đầu đi làm ở công ty của Dư Hồng. Ai cũng biết tôi vào là nhờ “đường sau”, nể mặt bà sếp nên bề ngoài họ tỏ ra khách khí.
Tôi chủ động mời cả phòng đi ăn một bữa ở nhà hàng sang trọng sau giờ làm.
Trên bàn tiệc, phó giám đốc – người vốn nổi tiếng ăn nói cay nghiệt – nhìn tôi cười nhếch mép:
“Giám đốc Lý tốt nghiệp trường nào thế?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Câu hỏi đó rõ ràng không có thiện ý.
Tôi vẫn tự tin nói ra tên trường mình học.
“À, chỉ học cử nhân thôi à. Thảo nào… Nếu không có hậu thuẫn của Tổng Dư thì chắc hồ sơ đã bị loại từ vòng đầu rồi.”
Mặt tôi nóng bừng, đỏ lên từng đợt.
Cô ta lại bắt đầu liệt kê trình độ học vấn của cả phòng thiết kế, toàn du học sinh tốt nghiệp thạc sĩ từ nước ngoài, kinh nghiệm đầy mình. Tôi như bị tạt cả gáo nước lạnh, bỗng thấy mình đúng là “tài không xứng chức”
Một Mình Đứng Đợi Giữa Mùa Đông
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.