Tiếng khóc im bặt. Chồng tôi cũng không dám ló mặt ra.
Mấy ngày sau con trai đều do chồng tôi đưa đón, tôi cũng đỡ phải lo.
Tôi trang điểm thật đẹp, đi ăn lẩu một mình, món mà tôi luôn tiếc không dám ăn.
Đang tận hưởng thì điện thoại reo.
Là giáo viên chủ nhiệm của con trai:
“Chị là mẹ của Dương Dương đúng không ạ? Chị quên đón cháu rồi.”
Tôi bật loa ngoài:
“Thầy gọi cho ba nó đi, giờ cháu do ba nó đón.”
“Với lại, chị ơi, dạo gần đây thành tích của Dương Dương tụt dốc lắm, bài tập về nhà làm qua loa, sai sót tùm lum…”
“Xin lỗi thầy, mấy chuyện này thầy trao đổi với ba cháu nhé. Tôi đang bận ăn lẩu, chào thầy.”
Nói xong, tôi cảm thấy nhẹ lòng, nhưng trong lòng vẫn có chút xót xa.
Nói thật, con trai là đứa tôi mang nặng đẻ đau, dứt ruột sinh ra, bảo không đau lòng là nói dối.
Nhưng hành động sau đó của nó mới khiến tôi thật sự nhận ra, dạy dỗ tử tế đến mấy, cũng chẳng thắng nổi dòng máu nó thừa hưởng từ cha.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Về đến nhà, vừa thấy trước cửa có thêm hai đôi giày, tôi biết ngay sắp có một trận chiến lớn.
Quả nhiên, mẹ chồng và em chồng đang ngồi chễm chệ trên sofa, bắt chéo chân, như thể sẵn sàng mở một buổi họp kiểm điểm tôi.
Vừa bước vào, em chồng đã thò đầu ra nhìn mấy túi đồ tôi xách trên tay:
“Mua túi mới nữa hả chị dâu? Cho em coi với, chắc mắc lắm nhỉ?”
Tôi giật tay giấu túi ra sau.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chưa kịp để mẹ chồng mở miệng, thì thằng con trai tôi – đang ngồi trong lòng bà – đã nhanh nhảu lên tiếng:
“Dù có tốn bao nhiêu tiền cũng là tiền ba con thôi!”
“Nội ơi, mẹ lười lắm, ba tan làm về là mẹ bắt ba phơi đồ, làm việc nhà, lấy nước.”
Website TruyenLau.com
Mẹ chồng nghe xong thì vuốt đầu cháu đầy yêu thương:
“Vẫn là cháu trai bà hiểu chuyện. Có người lớn tướng rồi mà không bằng thằng nhỏ.”
Được bà nội cổ vũ, thằng bé càng hăng máu, quay sang tôi xỉa xói:
“Tiền mẹ tiêu đều là của ba con hết! Mẹ may mắn lấy được người giỏi kiếm tiền như ba, chứ không thì làm sao sống nổi? Bụng còn có cái sẹo to tướng, nhìn gớm chết. Mẹ cả ngày chỉ biết rảnh rang, chẳng làm được cái gì.”
Nghe đến cái sẹo bụng, tôi không chịu nổi nữa.
Hồi đó tôi cũng là cô gái thích làm đẹp, cố gắng tập luyện để sinh thường, không để lại sẹo.
Vậy mà mẹ chồng cứ khăng khăng nói sinh mổ thì con mới thông minh, ép tôi phải mổ.
Còn đe dọa nếu không mổ thì khỏi tiêm thuốc tê.
Thế là bụng tôi mang vết mổ vừa dài, vừa xấu xí, lại còn cong vẹo. Mỗi khi trời mưa lại ngứa ngáy.
Nhưng càng về sau, tôi càng xem nó là một huân chương, một dấu ấn của người mẹ.
Tôi chỉ tay vào họ rồi gào lên:
“Mấy người còn dám nhắc đến cái sẹo đó à? Nếu không vì sinh ra cái giống súc sinh này thì tôi đâu có cái sẹo đó! Biết trước nó lớn lên thành cái thứ này, tôi đã bóp chết từ trong trứng rồi!”
Mẹ chồng nghe tôi phát điên thì ôm chặt lấy cháu cưng của bà.
Có người chống lưng, thằng con không hề sợ hãi, cứ trợn mắt nhìn tôi, thái độ khinh khỉnh.
Một Mình Đứng Đợi Giữa Mùa Đông
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.