Cuối cùng ta cũng từ một nàng dâu, trở thành mẹ chồng.
Những ngày tốt đẹp của đời nữ nhân, rốt cuộc cũng đến.
Có thể sai bảo con dâu, hô mưa gọi gió.
Nó mệt đến mức thẳng lưng không nổi, ta cũng thấy yên lòng.
Phụ nữ ai mà chẳng phải chịu khổ như thế để bước qua?
TruyenLau
Khi con ta ra ngoài giao hàng, ta liền ở nhà xoay con dâu với nha hoàn, thật khoái hoạt vô cùng.
Website TruyenLau.com
Chỉ cần có điểm nào không vừa ý, ta sẽ âm thầm ghi nhớ, đợi con trai ta về sẽ kể tội với nó.
Nhưng ba tháng sau, đoàn thương nhân qua lại đưa tin...
Con ta... đã c.h.ế.t rồi. TruyenLau
—---
Con trai ta – Ngô Vĩnh Hòa – đã thành thân, cưới con gái nhà tú tài nghèo – Tô Huệ Như.
Ta vốn không ưa cô gái đó.
Tay chân mảnh khảnh, vừa nhìn đã biết không phải hạng có thể làm việc nặng.
Cái eo thì nhỏ, sinh đẻ thế nào được?
Dù cúi đầu rũ mi, nhưng trên mặt không có chút gì là kính cẩn.
Giống hệt lão cha của nó, dựa vào đọc được mấy quyển sách mà coi thường thiên hạ.
Nhưng Vĩnh Hòa lại rất thích nó, cứ nằng nặc bảo ta qua đó cầu thân.
“Nàng ấy biết chữ, có thể giúp coi sổ sách buôn bán. Sau này sinh cháu ra, cũng dễ dạy bảo.”
Ta dù lòng không cam tâm, nhưng cũng không thể cưỡng lại ý con trai.
Dù sao, chồng c.h.ế.t thì theo con, nó mới là chủ của cái nhà này.
Ngày thành thân, Tô Huệ Như dâng trà mời ta, ta cố ý nhắm mắt dưỡng thần, không đưa tay ra nhận, để nó đứng đó hơn nửa canh giờ.
Đợi đến khi mồ hôi túa ra trên trán nó, cánh tay run rẩy, chén trà suýt rơi, ta mới thong thả đưa tay nhận lấy.
Còn răn dạy mấy câu: “Nhà chúng ta đâu sánh được với cửa cao cửa quý, cưới ngươi về không phải để làm thiếu phu nhân hưởng an nhàn.”
Trong nhà tuy có người làm, nhưng đã là con dâu nhà ta, thì phải tự tay hầu hạ mẹ chồng này.
Vĩnh Hòa cũng nói: “Mẹ, con cưới nàng là để nàng phụng dưỡng mẹ.”
Ta cũng không cố ý làm khó nó.
Nấu cơm, quét tước, chu đáo hầu hạ mẹ chồng – từng việc từng việc – chẳng phải đều là bổn phận của con dâu hay sao?
Trong nhà ta có một tiệm bạc nhỏ, cả nhà ăn mặc đều dựa vào nó. Nó là dâu họ Ngô, lúc rảnh ra tiệm phụ một tay cũng là chuyện nên làm.
Dù không giơ nổi búa, kéo ống bễ thì có gì khó?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Huệ Như thể trạng đúng là yếu quá, rõ ràng chẳng làm gì nặng, mà mặt mày cứ trắng bệch cả ngày.
Nó lại không thích tô son điểm phấn, trông cứ bệnh tật ủ ê, khiến Vĩnh Hòa cũng chán.
Ta khi còn làm dâu còn khổ hơn nó gấp mấy.
Khi ấy tiệm bạc làm ăn ế ẩm, mẹ chồng thì tính khí thất thường, động một tí là mắng c.h.ử.i đ.á.n.h đập. Chữ hiếu để đầu, ta chỉ biết nuốt đắng nuốt cay, chồng thì chưa từng bênh ta nửa câu.
Ta thật lòng khuyên bảo Tô Huệ Như: “Ngươi nên quan tâm đến Vĩnh Hòa nhiều hơn. Đợi có bầu con cháu nhà họ Ngô rồi, là có thể an nhàn hưởng phúc.”
Ai mà chẳng chịu đựng như vậy để mà sống?
Nó nghe vậy, lông mày dài khẽ nhướng lên, dáng vẻ chẳng để tâm, còn có chút bất phục.
Ta âm thầm cười lạnh, không nghe lời người già, sau này ắt sẽ thiệt thòi.
Quả nhiên chẳng bao lâu, Vĩnh Hòa mua về một nha hoàn, tên là Mạt Nhi, mắt phượng đưa tình, eo như rắn nước.
Từ sau khi có Mạt Nhi, nó suốt ngày quấn lấy ả, đến phòng Tô Huệ Như cũng chẳng buồn bước vào nữa.
Ta không vừa mắt, liền nói mấy câu răn dạy:
“Huệ Như mới gả vào nhà chưa được một năm, con chớ có học theo tính khí hỗn láo của cha con.”
Nó lại không để tâm.
“Nam nhân có bản lĩnh, ai chẳng có ba vợ bốn nàng hầu? Con có cơ nghiệp thế này, lẽ nào cứ c.h.ế.t bám lấy một người?”
“Nàng nhìn bộ dạng ấy, vừa đơ vừa cứng, chẳng có chút thú vị.”
Nó lắc đầu, rồi nhìn thấy cây trâm bạc cài trên đầu ta, lông mày liền chau lại.
“Mẹ, cha mới mất được năm năm, sao mẹ còn tâm tư đeo thứ này? Chẳng sợ người ta chê cười?”
“Càng lớn tuổi càng phải giữ bổn phận, biết tự trọng mới đúng.”
Nhà họ Ngô mấy đời làm nghề kim hoàn, mở một tiệm bạc nhỏ, ngày tháng cũng xem như đủ ăn đủ mặc.
Ngô thị ngân lâu tay nghề tinh xảo, nổi danh gần xa, thường có khách phương xa lặn lội tới đặt hàng.
Cuối thu sắp đến, có nhà phú hộ ở ngoại thành gả con gái, liền đến tiệm bạc họ Ngô đặt trọn một bộ trang sức cầu kỳ tinh xảo.
Đây là mối làm ăn lớn đầu tiên từ khi Vĩnh Hòa chưởng quản, nó lo xong từ sớm, rồi cùng bạn hàng lên đường giao hàng.
Vĩnh Hòa đi vắng, trong nhà vẫn cần người trông nom, ta càng thêm chăm chỉ sai khiến Tô Huệ Như, nó bận đến mức chân không chạm đất, vẫn không làm ta vừa lòng hoàn toàn.
Mỗi khi Tô Huệ Như đến ngân lâu lo việc, ta cũng không tha cho con nha hoàn Mạt Nhi, sai khiến nó quay vòng vòng không ngớt.
Đôi mắt mơ màng đẫm nước và bờ môi c.ắ.n chặt của Mạt Nhi khiến ta hiểu, trong lòng nó vốn chẳng phục.
Nhưng nó tuyệt không dám trái ý, sau này nếu muốn có danh phận, không thể thiếu được cái gật đầu của ta – lão phu nhân này.
Ta vừa sai bảo hai người họ, vừa âm thầm ghi nhớ những lỗi lầm của chúng, đợi Vĩnh Hòa trở về, nhất định sẽ bảo nó dạy dỗ cho một trận.
Tân nương mới vào cửa, không đ.á.n.h năm mươi gậy thị uy, sao mà thuần phục được?
Nhưng một tháng rồi hai tháng trôi qua, Vĩnh Hòa vẫn chưa về.
Ta bắt đầu sốt ruột, lo có điều gì bất trắc, thím Từ khuyên ta: “Có khi nhà khách vui lòng, giữ nó lại ở chơi; hoặc có khi đường tuyết lở, ngựa chậm, dừng lại giữa đường cũng nên.”
Ngày Con Dâu Bước Qua Cửa, Trưởng Tử Đã Khuất
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.